Nguyệt Thảo

Nguyệt Thảo sinh năm 1979, quê ở An Giang. Nguyệt Thảo mất tại SG ngày 13.3.2008.

 

 

 

  BÀI THƠ VĨNH BIỆT


Tôi phải đi đây. ngày đã cạn
đêm đã cùng, năm tháng đã thôi
vui đã đủ, giận hờn đã chán
còn nghĩa gì mảnh xác thân hôi !


trời đất rộng, lòng tôi bỗng nhỏ
một nẻo về bốn ngõ quanh co
tàu nguợc - tàu xuôi đều đã lỡ
hồn chạnh buồn như cái chợ trưa

giữa chợ trưa lại ngồi tính sổ
vay trăm năm góp trả một đời
trả một đời tôi còn vẫn nợ
vẫn nợ người tôi nợ cả tôi


nên dành dụm mỗi ngày mỗi tối
nên chắt chiu từng phút từng giây
mà thời gian thì qua rất vội
chẳng kịp rồi ! tôi phải đi đây !!!!!!
 

chẳng kịp rồi !!!!!!
tôi phải đi đây.
chẳng kịp rồi tôi phải đi đây !

 

Em vẫn chờ đơi anh

Em vẫn chờ đợi anh
như chờ ngày tận thế
em vẫn tin vào Chúa
như tin đứa sở khanh

em vẫn cần có anh
để yêu cho đuợc đủ
dù cuộc tình đã cũ
dù cuộc sống đã thừa

bởi em lỡ phụng thờ
một tình yêu ma quỉ
em đã tửng đánh đĩ
với cả Đức Chúa Trời

để đuợc thấy anh cuời
những lần anh sám hối
đuợc nghe lời giả dối
những lúc anh ăn năn:

“Chúa có muời điều răn
nghĩa là Nguời đã xót
điều răn thứ muời một
chớ bạc phụ nguời tình”

em muốn đuợc ôm anh
như ôm cây thập giá
và ôm luôn tất cả
tội lỗi của cuộc đời

Chúa cứu cả loài nguời !!!!
thiên đàng hay địa ngục?
khổ đau hay hạnh phúc?
chỉ mình anh cứu em !


Bài thơ dở dang tháng mười hai dang dở

Mỗi cơn bão có

đôi ba chiều dự báo
mỗi chia ly còn

năm bảy hướng mưu toan
mình gặp nhau

chỉ nói chuyện . . .giá vàng
nên cưới hỏi

bỗng nhiên thành chuyện nhỏ

Những nụ hôn / mỗi ngày thêm đắt đỏ
chút nồng nàn còn
nửa mặn
nửa chua
em cong môi làm dáng những thẹn thùa
chút run rẩy chưa tròn vai mắc cở

Những ánh mắt bỗng dưng đầy lễ độ
những tia nhìn nghi hoặc đẩy đưa nhau
có hai người / một hướng / ngẩng về đâu
trời đất rộng hay lỏng mình hoá nhỏ

Những cái nắm tay bây giờ hiếm có
Nhũng hẹn hò / rơi

vãi lại sau lưng

những lần sau
những mai mốt
rất vô chừng
như tháng muời hai còn vài cơn bão trễ

Em ngoại đạo bỗng dưng thèm đi lễ !


KHÔNG SAO CẢ !

Vết thương
đang chờ mưng mủ
khi trái tim bạc phụ
da thịt cũng lăng loàn

ngày tháng vẫn xếp hàng
theo nhau vào mộ phận
em chút tàn son phấn
chờ nhan xắc lưu vong

Không
vết thương rồi cũng khỏi
đâu chờ lời sám hối

đổ thừa nhau !


CHỈ MỘT TÔI NGỒI CHÚC TỤNG TÔI

Ngày rộn ràng tôi / bữa tiệc vui
đũa đôi ngồi lại / chén ly cười
lanh chanh môi mắt y áo mới
vuông bếp lòng xanh hoa trái tươi

và ngon như chiếc bánh bông lan
những mũi dao chia miếng dịu dàng
bao nhiêu thơm ngọt vun từ thuở
cha mẹ nuôi đời nhau chứa chan

lại sẽ mềm như cây kem ướt
năm bảy quân thù xâu xé / hôn
thịt da êm ái từng vết sượt
để lưỡi môi rung những nụ tròn

Lại
—- nến lung linh / nến bập bùng
một góc tư đời chưa bão dông
khách chẳng đi về / đêm vắng / gió
ai hát đâu xa / lá động lòng

Lại
—– hoa . và những . . / thôi / tôi vậy..
trăm nhánh đời chia trăm nhánh thơm
gót sen bước xuống đài trang gấy
có tiếng ly rơi / vỡ thật giòn

làm bữa tiệc ngày . . thôi hối hả
để vắng thêm nhau một chỗ ngồi
ly cạn ly đầy không ai cụng
chỉ một vui / buồn / tôi chúc tôi

(mỗi một đầu năm là mỗi một sinh nhật buồn)

CUỘC RA ĐI MÙA XUÂN !

Ta hận người
gói lại hết xiêm y
những bộ vàng của mùa xuân rũ liệt
nụ mai nào rụng trong ngày thất tiết
cuộc trở về hay một chuyến ra đi

Cái váy hồng ta mặc buổi chia ly
Còn nhăn nếp gấp xuân thì xuân muộn
giọt nước mắt
đựơc lời hay lỗ vốn :

cái váy hồng ta mặc buổi vu quy

Sếp cuộc đời vào một cái va ly
chẳng có những ngăn ô quá khứ
Cái khoá hiện tại bây giờ ta không giữ
hỏi mai này ai mở chốt tương lai

Nỗi buồn nào đè xuống hai vai
Mà tóc rối rơi dài
chiều vô hạn

Hôm xưa nhẹ sao bây giờ bỗng nặng
Cái cuộc đời trong cái valy .??

THIÊN ĐÀNG HOANG VU

Anh cứ hỏi : nếu hai ngàn năm truớc
có em rồi - thì đời Chúa ra sao !?
Nguời sẽ bỏ dở công trình cứu chuộc
dắt em về hang đá ở cùng nhau

Còn anh sẽ đuợc trao cây thập giá
mang danh Trời đi gánh tội nguời ta
để từ đó cuộc đời thêm vất vả
mỗi dấu đinh là mỗi vết đàn bà

Sao địa ngục thì không còn chỗ chứa
mà thiên đàng lại trống vắng hoang vu
anh ráng đợi mấy ngàn năm nữa để
chuộc em ra - giải phóng Chúa nhân từ


Cây thập giá - bẻ rời ra mỗi khúc
linh hồn anh - bằm nát đến từng phân
Vì em cứ
CẤT KỸ CHÚA TRỜI TRONG ÁO NGỰC
CỬA THIÊN ĐÀNG CHỐT CHẶT GIỮA HAI CHÂN !!!!!

THỔI TRO TRONG NHÚM TRO TÀN

Nguyệt Thảo

thổi tro trong nhúm tro tàn
níu hoàng hôn lại trong hoàng hôn phai
lòng trong biển rộng sông dài
dòng tôi từ cõi thiên thai chảy về

chảy về chốn bỏ tôi đi
trời cho có một dậy thì ấy thôi
ơn nhau sống một lần đời
nên yêu cũng chỉ một người . . . mà yêu

chút tình còn lại mang theo
chút ghen với họ
chút kiêu với lòng
nhặt ra trong mắt môi chồng
thây hồng nhan bạc phận hồng nhan tôi?

đời cho sống một lần thôi
sao không yêu hết, nhỡ rồi . . phải khi
một mai qua dốc xuân thì
muốn yêu nữa biết lấy gì mà yêu

nhặt buồn trong cõi hoang liêu
thấy hoang liêu tận ánh chiều dương tan
nhặt tro trong nhúm tro tàn
thấy tôi ngồi giữa bóng hoàng hôn tôi

Bài Thơ Cuối Của Người Trưng Vương

Trời sang tháng sáu ngập ngừng
em về mưa ướt áo Trưng Vương buồn
xôn xao nhánh rụng trong vườn
như rưng rức vỡ tuổi hồn nhiên qua
chân sầu trên lối cỏ hoa
nghe thương guốc trắng ngày xa thềm trừơng

Em về gấp áo Trưng Vương
chợt bâng khuâng những mùi hương học trò
là môi ướt trái me chua
là mi mắt nhớ thơm tho .nụ cười

Trời sang tháng sáu mưa rơi
con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm rồi quên tên
cũng là thương bước chân mềm
loài chim sáo nhỏ đi lên thềm đời
thôi rồi !
hết nhé ai ơi
những bài thơ gửi áo người Trưng Vương

ĐỌC THƠ HỒ XUÂN HƯƠNG RU ANH NGỦ !

Cứ rúc vào ngực em mà ngủ
hé môi thơm ngậm núm trinh tuyền
mở hồ rêu quế hương trầm ngụ
khơi giòng sữa rịn ý khai nguyên


Lênh đênh tay ngón vo nguồn cuội
hai đỉnh hồng nhô nhọn thái dương
kê sông gối núi đo bờ cõi
vũ trụ mênh mông mấy cạnh giường


Cứ rúc vào ngực em mà ngủ
rồi chất chồng nhau ta hoá thân
em tan thành nước / anh thành khí
kiếp trứoc đời sau chẳng lộn phần

Chân xuôi tóc rũ chia hồn xác
cột chống trời rung ngoáy càn khôn
thác nghiêng lở nhỡ giòng nham bạc
một góc rừng nâu tím lịm buồn


Lại rúc vào ngực nhau mà ngủ
ngày sẽ dài thêm / đêm ngắn đi

ĐÂU  ĐÓ  GIỮA  ĐỜI

Một  nhánh  hồng  trôi  sông
một  triều  sông  bỗng  đục
một  đời  ta  bỗng  chốc
nổi  lên tình  bão  dông


Bán nỗi  buồn  long đong
mua  cơn  vui vô  phước
ai  điên  bằng ta  được
ai  tỉnh  giống ta  không


Hỏi  đất  trời  mênh  mông
thưa  đêm  ngày  mộng  mị
ai  yêu  hơn ta  nhỉ
ai  bạc  như  ta  chưa


Giòng  sông là  kia  xưa
vẫn  trôi  về  mai  nọ

em  giữa  đời  đâu  đó
hẹn  nhau  chờ  quanh  đây


Mắt  vẫn  buồn  như  mây
tóc  vẩn  dài  như  suối

ta  vẫn  còn  mông  muội
ta  vẫn  còn  trông  theo

Một  nhánh  hồng

  ta  yêu!

NHÁNH HỒNG TRÔI SÔNG

 Bỏ anh rồi em chẳng tiếc
đời còn vạn đứa đàn ông
với trăm cuộc tình náo nhiệt
với ngàn cốc rượu say nồng

Bỏ anh rồi em chẳng tiếc
cuộc tình như cái cuộc chơi
ơn trời cho em cũng đẹp
mai yêu người khác mấy hồi

Như dăm ván bài thua được
như vài giây phút buồn vui
có hơn gì bao người trước
những lần buông lá bài . . .rơi

Bỏ anh rồi em vẫn vậy
vẫn đi . . . đi giữa giòng đời
mà đời như con nước chảy
nhánh hồng ai thả sông . . .trôi

NHẬT TẬN
( giao thừa 31/12/2007)

Ngày sắp cạn
tháng sắp rời
năm sắp tận
với lòng tôi sắp cùng

Canh cong
khắc cuốn
bịt bùng
mắt chùng khép đáy /  đáy  trùng trùng  vơi
nụ cười bán nguyệt ra khơi
tóc hương diễm phụ lìa ngôi nữ hoàng

Tôi chờ tôi rất bàng quang
như xe đêm đợi chuyến hàng mộng du
lũ dơi mỏng cánh nhân từ
buồn vui cũng á thần phù gọi khuya


Gío quàng khăn lạnh phân chia
nụ Quỳnh hương nở đêm lìa biệt thâu

Lạy mai
tháng mới
ngày đầu
năm nguyên vẹn
với tình sau đẫy đà

Cùng đêm tận nhật tà bà
đáy ly rượu
một giọt
nhoà
lệ tôi ?

LẠI BÀI THƠ CHO TÓC

Vòng ngày nối với vuông đêm
giăng riêng mấy sợi buồn - nghiêng chỗ nằm

suối  gần nhớ thác xa xăm
một ngôi nguồn cội
chẻ dăm nhánh về

chăn giường  gọi  / núi sông chia
tóc  chùng xuống níu mai  kia  . .
ngắn  dài

Thơ  Tân  Niên  

Gánh hương xuống chợ muôn trùng
tôi rao bán nốt nỗi cùng tận tôi
nhành mai goá  bụa giữa trời
tiếc ngày xuân vội lỡ thời nhuỵ hoa
mùng hai mùng một người ta
giao thừa tôi đả mùng ba tết rồi
Thảo cùng Nguyệt tận xa xôi
thì trăng mờ cỏ dại thôi phải đành

phải đành mới tháng mới năm
mới mền mới chiếu mới chăn mới giường
ứơc chi mới được căn hồn
để tôi chứa đủ nỗi buồn mới tinh

THÁNG GIÊNG !
ÁO DÂY TÓC NHUỘM ĐI CHÙA

Tóc se ngôi lựa ngắn dài
hương trầm tháng chạp trâm cài tháng giêng
tay mềm chắp ngón bình yên
buồn ơi ! xin một cõi
riêng mặt trời
 

Dây choàng áo ngực phân đôi
lưng vơi đau vết xiết bồi . .non da
thương từ trong ấy thương ra
tình như sóng tận bao la biển về

Ai đi nhặt lá bồ đề
cội trầm luân nhớ
nhánh bề bộn quên
hẹn nhau trứoc cửa môn thiền
nụ hôn nhang / khói
lời nguyên trái / hoa

Mùa xuân vẫn ở đâu xa
bình yên tôi
một món quà : tháng giêng

CHO NGÀY LY ....


Em xuôi
anh chẳng ngược
vắt ngang nhau
thành cây thập tự
đời

Đóng đinh
cuộc tình
Nghiêng hay thẳng
lỡ giang tay
phải chạm đáy khôn cùng

Ôi địa ngục
linh hồn em chẳng đủ
còn chỗ nào
chừa cho gã satan
bởi chót thương
trái tim loài quỷ dữ
Chúa chết rồi
xác sống phải đi hoang

Vắt ngang nhau
Ta làm cây thập tự
vết thương tròn
xuôi ngược nữa mà chi
ba muơi năm
còn nụ hôn tình sử *
Chúa thật thà
dạy Ta chết ngu si

 

HOA GỌI TA VỀ

Thôi ! thế sắp cùng. cờ cạn nuớc
ngửa ván bài -ta bỏ cuộc chơi
trời sẽ tắt -trăng rồi sẽ lặn
hoa úa nhàu - nến cũng tắt thôi.

ngày không hết - ngày bình yên quá
tôi mơ tôigối đất dựa trời
vài cơn gió từ đâu rất lạ
thổi tôi về lại bến bờ tôi

là rặng hoa cuối trời cô cuội
tôi tram năm nhớ một nguyền thề
mai thân xác hóa về tro muội
xin đuợc nằm dưới cội lưu ly

thôi đừng khóc và đừng kinh kệ
đừng khăn, xô -- đừng cúng quả gì
tiễn nhau thì chút tình lộ phí
một đốt nhang và ruợu nửa ly.

 

BÀI  THƠ  VÔ  LƯỢNG

Mình  yêu  nhau  từ  thuở
nhật  nguyệt  vừa  phôi  thoa
mẹ  mới  tuổi  muởi  ba
em  còn  là  hạt  trứng

rồi   bao  mùa  trứng  rụng
cho  mẹ  gặp  đuơc  cha
và  em  đuợc   sinh  ra
để  làm....vợ  anh  đấy

cái  điều  thiêng  nhiệm   ấy
anh  chẳng   nghĩ  bao  giờ
nên  anh  rất  ơ  thờ
những  ngày  em  khó  ở  ...

những  ngày   bông   trứng  vỡ
những  giọt  hồng  kiêu  sa
nụ  nguyệt  đời  ra  hoa
từ  ngọn  nguồn  ân   phận

và  rồi   ...em  lại  nhận
trăm  triệu  hạt  giống  trời
để  có  một  mầm  nguời
gửi  vào  em  giữ  hộ

là  cây  thập  giá  đỏ
em  phải  dấu  trong  nguời
mang  theo  nửa  phần  đời
để  ....nhắc  chừng  anh  đó

là  bông  hoa  nho  nhỏ
mỗi  tháng  nở  một  lần
để  mỗi  tháng  một  tuần
anh  nhìn   em   độ  luợng .......

với   bảy  ngày  suy  tuởng
về   mẹ  -  về  em    và
về   tất  cả   đàn  bà  ?!

VÔ HƯƠNG TỰ

  Tháng giêng phật rủ thăm chùa
hẹn nhau ở núi tịch thừa ngộ nhau
chợt đâu giang vĩ giang đầu
trên cây giác hạnh dưới cầu chúng sinh
*
giữa giòng hoan lạc bòng bềnh
con thuyền tam bảo tròng trành ngược xuôi
bến bờ luân kiếp loạn hồi
áo chùng ni khép mở trời ý yên
*
bỏ ta lạc giữa cổng thiền
em trôi vào suối lâm tuyền thỏa thuê

nhành lan dưới cội bồ đề
ngàn năm đợi đủ nhau về mới thơm

 

Tấm Lưng Trần Ở TÂN SƠN NHẤT

 Hở cho lưng thấy mặt trời

hai dây áo một vai người biệt ly

mảnh khăn hồng phấn lau đi

dấu tay còn triệu con vi khuẩn sầu

nhắc ngày chia thịt da nhau

đói đuôi mắt ngọt no đầu lưỡi thơm

mỗi phân xác một phân hồn

giăng nghiêng thế dựng cuộn tròn dáng cong 

hở vai cho tóc phiêu bồng

đây truân chuyên lại / này phong ba về

vết gì trên tấm lưng / chia

vết trần / ai vạch lằn khuya / với ngày 

   
Một Mình ! Tôi Ngủ Nằm Nghiêng 

   Chiều giường - đo thiếu trăm năm

tôi kê gối lệch tôi nằm nghiêng lưng

chăn thu đắp mảnh lừng chừng

cao / nguyên / nhũ đỏ / thấp / rừng / rũ nâu

nghiêng đèo dốc lượn về đâu

cồn dâng mấy lớp khe sâu mấy tầng 

Máu dồn da thịt nghiêng thân

tay nghiêng hứng giọt trong ngần triết / minh

đất trời nghiêng cõi bình sinh

tôi xiêm áo lại nghiêng mình tạ tôi 

Chiều giường đo một đo đôi

đêm nay tôi ngủ nghiêng chơi . .

một mình
 

Ngày Nào Không Là Ngày Của Mẹ

Mẹ từ hạt F. hạt Q.

cha đem con X. con Y. dúi vào

Ở đâu ra sợi tế bào

để con biết cội nguồn nào của con

nhiễu  vô là hạt máu tròn

nhả ra đã cục thịt còn đỏ tươi

trăm năm vẫn mẹ mẹ ơi

ngàn năm cái giống mầm người mẹ ươm

 

Bây giờ

da tóc tinh tươm

con như con ngựa hất bườm nhẩy đi

Để rồi hạt X. hạt Y.

trong con

lại gặp con Q. con C.

Cái vòng tròn chẳng ai ngờ

mẹ ơi !

biết đến bao giờ ?

mẹ ơi !

 

**Mùa mưa . Người đưa tôi về . chập chờn đoạn đường con phố . Choàng chung chiếc áo tơi rách . . .Sưởi chung hơi thơ cào cồn . . . Rạo rực bàn tay lần khuất . . Thèm thuồng lén lút nụ hôn . .

Tội tôi

tháng tám mưa chiều

Quên mang áo dạ để nhiều nhớ hơn

nồng nàn nhớ nụ hôn / ngon

xốn xang nhớ ngón tay luồn

qua lưng

chập chờn con phố mông lung

cái khuy áo chặt

suốt cùng trận mưa 

khoang lòng nhiễu giọt mau / thưa

bàn tay hư

đến - chỗ

vừa ấm thôi 

chia vai / tách áo / uớt người

tấm lưng cao thượng che đời / tôi khô 

Mưa / giờ tháng tám bơ vơ người xa

ướt sũng

tôi chờ

 chồng tôi 

 (cảm ơn người thánh thiện / đã gìn giữ tôi một buổi mưa chiểu / biết bao nhiêu là tội tình cám dỗ) .          

    
NÓI VỚI NGƯỜI

Chẳng dựng đời nhau được

thì dựng người nhau lên

bằng dựng tình nhau trước

trái tim mình ưu tiên

 

  Chẳng cởi áo nhau được

sao cởi lòng nhau ra

em dài tia mắt mắt ướt

anh nhọn ý dâm tà

 

Cả đời mình quanh quẩn

Như giọt máu quẩn quanh

Như bàn tay lẩn thẩn

Lúc em ngồi bên anh

 

Thử dựng hồn nhau ngược

để nuôi tình nhau xuôi

em trôi / chìm con nước

anh bay / lửng khoang trời

 

Một u tình bụi bặm

đóng váng sầu kinh niên

hai hoang hồn không tắm

khối dơ giờ ung viêm

 

Lật quay người nhau lại

để căm thù nhau thêm

còn căm thù nhau mãi

mở toang lòng nhau xem

   

mở toang lòng nhau thuộc

phải dựng người nhau lên

dựng nên tình nhau được

sẽ ru đời nhau yên 

 

GOÁ BỤA

( bài hụt dự thi thơ ) 

Em khép lại đêm

nỗi buồn goá bụa

góc phòng vuông

trơ trẽn mấy cạnh giường

chỗ ai nằm che tối tăm một nửa

cái bóng dài

goá bụa

cả vào gương 

Đêm khép lại / em / quấn mền

chốt cửa

cơn mơ triều

đê vỡ / đập

chìm sông

lại giấc ngủ

thuyền hồng phao xanh / giữa

nuớc mênh mông

goá bụa

cả cánh đồng

Nghiã   Là  Tôi Vẫn....

Tôi  còn  đẹp   như mười lăm  mười  bảy  ?
ai  giêng  hai   vẫn  cặm cụi  đi về
ôi  quỷ  đạo 
vòng người  oan nghiệt  ấy
úp  ngửa   lòng 
thắt   ngực  nỗi  đau  /   tê!


Tình      thu  đông /  năm  ba  lần    thất  bát
nhan  sắc   mùa  /  xuân  hạ  /  rãnh thời  gian
giọt  nước mắt 
cứ   mở đường / về  đất
mỗi  hôì  hương  là  mỗi  cuộc  chơi  tàn
 
 
Lại ngồi  buồn  như  hình  sông  bóng  núi
tóc  lìa  vai  /  tim  bỏ  ngực   /  trống  lòng  không
 ngày   rũ  rượi  /  hình   dài    kinh  sám  hối 
đêm  trần  truồng   /  bóng   giải tội   tôi / xong
 
Tôi  còn  đẹp   như  mười  lăm  mười  bảy!
đợi  ba  mươi  ba  mốt  mới  dậy  thì?

 

Nghe  khúc  nhạc  cũ   nhớ  bài thơ  xưa

Sáu sợi giây chùng - bao nốt đau !

người ngâm người hát khúc nhạc sầu

trầm sâu nốt hận - cao nốt nhớ

thăm thẳm nốt buồn - rơi xuống đâu


Rơi xuống yên giang giải bạc hà

rơi vào hỗn hải tấm phong ba

còn lại bao nhiêu người thắt lại

một gói cuồng dông rơi trúng ta ?

 

CHỈ MỘT TÔI NGỒI CHÚC TỤNG TÔI 


Ngày rộn ràng tôi / bữa tiệc vui
đũa đôi ngồi  lại / chén ly cười
lanh chanh môi mắt y áo mới
vuông bếp lòng xanh hoa trái tươi

Và ngon như chiếc bánh bông lan
những mũi dao chia miếng dịu dàng
bao nhiêu thơm ngọt vun từ thuở
cha mẹ nuôi đời nhau chứa chan

Lại sẽ mềm như cây kem ướt
năm bảy quân thù xâu xé / hôn
thịt da êm ái từng vết sượt
để lưỡi môi rung những nụ tròn

Lại
---- nến lung linh / nến bập bùng
một góc tư đời chưa bão dông
khách chẳng đi về / đêm vắng / gió
ai hát đâu xa / lá động lòng

Lại
----- hoa . và những . . / thôi / tôi vậy..
trăm nhánh đời chia trăm nhánh thơm
gót sen bước xuống đài trang gấy
có tiếng ly rơi / vỡ thật dòn

Làm bữa tiệc ngày . . thôi hối  hả
để vắng  thêm  nhau một  chỗ  ngồi
ly cạn ly đầy không ai cụng
chỉ một vui / buồn / tôi chúc tôi


( mỗi một đầu năm là mỗi một sinh nhật buồn )

 

SUỐT CON ĐƯỜNG NGUYỄN DU 

Em đi phố áo len vàng
hai hàng me chụm cổ quàng khăn mây
cuối chiều gió đứng dang tay 
nắng khom lưng đỡ dáng gầy tiểu thư
con đường có những hình như
ngã ba cũng muốn ngã tư cũng thèm

Em qua phố áo len mềm
hai hàng me chụm đầu nghiêng nhánh già
trong ngôi cung thánh hải hà
Chúa ngày xưa tiếc Evà ngày nay
(Hỡi cô thiên sứ lưu đầy
Hai ngàn năm vẫn dấu giầy đồng trinh ?  )

Em đi phố áo len vàng
quán hồng lâu vắng chợ hoàng hoa thưa
chim bay về cõi thờ . . ơ

Tháng giêng mở miệng chào mùa dưng dưng
Vàng lên thẫm phố xanh cùng
mông lung một mái tóc trùng dương : em

 

 Môi  Còn  Hôn Nghĩa  Là  Môi  Cứ  Hứa 


Em  chỉ  có  một  lời  yêu  chân  thật
như  môi  trinh /  hôn  / chỉ  một  nụ  đầu  đời
em chỉ có  một  tình  yêu  thứ  nhất
khi  trao  đi  là  đã  hết  cả  rồi


Nhưng  vẫn  sống  nghĩa  là  còn  yêu  lại
tội  tình  chi   năm bảy  cuộc  chơi  /  và
môi vẫn  hôn  nghĩa  là  môi  biết  phải
cắn  nồng  nàn  cho  bật  máu  tình  ra


Em  chỉ  biết một  lần  yêu  chân  chất  
như con  tim  /  quen  /  mỗi  loại  máu mình  thôi
nên  khi  trót  một  lần  làm  rơi  mất
là  thịt  da  rách lở vết  thương  . . . /   ôi

Tình  chưa  hết phải  đành  lòng mà  yêu  nữa
triệu  đàn  ông  /  chọn lấy một  hai  người
môi  vẫn  hôn nghĩa là  môi  cứ  hứa  :
chỉ một mình  anh
-----------------thôi
---------------------đấy  nhé
------------------------------anh  ơi!

 

Mỗi  Nỗi  Buồn Mang  Một  Tên  Riêng  


Mỗi  nỗi  buồn mang  tên một  gã  đàn  ông
em  xếp  lại cho  ngay  vần dễ  đếm
những  cái  tên  thường  ngày  phải  kiếm
vẫn hồn  nhiên  chễm  chệ  ở  đầu  hàng

Mỗi  nỗi   buồn  mang  tên  một  đứa  tình  nhân
em  đẹp  thêm  mỗi  sau  một  phiên  chợ
để  sướt mướt nhiều  hơn  vào  tráo  trở
nên  nụ  hôn /  đôi  lúc cũng  rất  . .tình  người

Có  nỗi  buồn mang  tên đức  Chúa  trời
cây  thập giá / ngã  ba / lòng / thòng  ân  phước
mười  ngón  tay mân / mê  miền  cứu  chuộc
môi  mép  còn  rền  rĩ  /  phúc  âm  /  ai  ?

Có  nỗi  buồn  mang  tên đấng  như  lai
vườn  ngộ  tịnh  /  luân  hồi đêm  tam  bảo
em  vô  niệm  /  vô  chấp / vô y  áo
hoá  thân đâu ?  /  mờ  mịt  khói  nhang  thiền

Mỗi  nỗi  buồn  mang  một  cái  tên  riêng
em  thích  nhất tên  nỗi  buồn Tận Thế!