CHUYỆN BẠN TÔI

đăng 18:42, 5 thg 9, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 09:29, 6 thg 9, 2017 ]

                                                                                        TS Nguyễn Bá Hương BG

Bấy lâu nay, cứ đến ngày 8/3, 30/4. 2/9...là những ngày được ghi dấu trên lịch, tôi lại nhớ tới một người bạn trong nhóm của thế hệ 4X.

   Chúng tôi cùng trạc tuổi với nhau, biết nhau từ thuở học trò. Bạn tôi đã hàng chục năm tham gia chiến trường, là quân Giải phóng. Khi hòa bình trở lại, bạn tôi giải ngũ trở về và chuyển ngành. Sau một thời gian tham gia công tác được cử làm Phó giám đốc một khách sạn của tỉnh.

   Bạn tôi  vốn gốc trưởng thành từ người lính, đã từng ra vào "sinh tử", vì thế luôn sống trung thực, là người cần cù, tốt tính, chịu khó trong mọi việc. Ngoài giờ làm ở cơ quan ra, về nhà lại lao vào việc gia đình... Khi mới chuyển ngành, vợ chồng con cái và bố đẻ ở trong một căn nhà tạm, chật hẹp, sinh hoạt khó khăn. Hàng ngày  bạn tôi đã phải mua rất nhiều xỉ than về, một mình đóng hàng mấy nghìn viên cay xỉ để xây nhà trên mành đất vài trăm mét vuông, cạnh một ngôi chùa gọi là "Chùa Dên". Nỗi vất vả nhất trong thời gian này là bạn tôi đã phải di chuyển hơn hai trăm chiếc tiểu sành có hài cốt nằm dưới  khu đất làm nhà. Mảnh đất này ngày xưa là bãi tha ma của làng Dên.

   Cố gắng của bạn tôi qua một thời gian cũng đã có kết quả. Một căn nhà đổ mái bằng, xây bằng cay xỉ đã được dựng lên. Bạn bè chúng tôi, khoảng gần hai mươi cặp vợ chồng tổ chức chúc mừng nhà mới bạn tôi, và từ đó ngôi nhà bạn tôi trở thành "Trụ sở" tụ tập vui vẻ vào những dịp mồng 8/3, 30/4, 2/9...

   Bạn tôi lao động chăm chỉ, trồng thêm các loại cây ăn quả trên mảnh đất này. Ngoài ra còn chăn nuôi lợn, nuôi gà và nuôi cả vịt vì nhà ngay cạnh ao chùa Dên.

   Thấm thoắt qua hơn chục năm không gặp bạn, do điều kiện thay đổi công việc, tôi phải chuyển sang tỉnh khác và ít có cơ hội để "tụ tập" với các bạn như trước nữa.

   Bạn tôi có hai con trai, các cháu đều ngoan. Thằng cu lớn cũng chăm chỉ lao động. Nhưng không hiểu sao có một thời gian bị dính "nghiện ma túy", cũng đã có vợ và một con, khi thằng cu bị đi tù thì vợ bỏ về mẹ đẻ, vợ chồng bạn tôi phải nuôi bộ cháu nội rất vất vả.

    Cậu con trai thứ hai lại rất hiền lành, chịu khó giúp việc cho bố mẹ. Nhưng thật rủi ro, vào một chiều cậu ta đi chơi với bạn bè ở tỉnh khác bằng xe máy, đến đêm trên đường về thì bị tai nạn chết. Thật đau xót không gì tả nổi nữa!!!

   Gia đình chỉ còn đôi vợ chồng và thằng cháu nội.  Thế rồi đến một ngày, bạn tôi bị tai biến đột ngột và ra đi, vợ bạn tôi từ đó cũng như người mất hồn và bị "lẩn thẩn". Cậu con trai lớn đến kỳ mãn hạn tù trở về, công việc khan hiếm, việc kiếm tiền nuôi mẹ và  nuôi con là cả một gánh nặng khôn lường!

    Câu chuyện về bạn tôi thật đau thương và buồn vô hạn! 

    Nhưng cho đến giờ tôi mới hiểu rõ nguyên nhân của những tai họa mà gia đình bạn tôi vấp phải là do đã làm nhà trên đất mồ mả có rất nhiều hài cốt. Khi khánh thành nhà lại "trấn trạch" bằng những lá Bùa của một chùa nổi tiếng ác nhất miền Bắc nước ta!

   Tôi thấy làm tiếc cho những giọt mồ hôi và công sức mà bạn tôi đã bỏ ra trong quãng đời ngắn ngủi này. Một người bạn chân thành, giản dị, hết lòng vì gia đình, vì bè bạn, luôn cởi mở vui vẻ và sẵn lòng chia sẻ với những ai đang gặp khó nguy!

   Một lần nữa xin gửi tới bạn tôi những tình cảm thiêng liêng và lòng cảm nhớ chân thành của những người bạn đang còn trên quãng đời này!

  Thử thách luôn là thước đo của chính mình !

                                                                                                BG. 2.IX.2017

Comments