Trang chủ‎ > ‎

Trang Thơ

Nới lỏng, nhẹ nhàng và thư thái
  • "LỖI TẠI TÔI MỌI ĐÀNG"                                                                                                                                 (Tuyết Sơn)      Có đôi vợ chồng cũng đã sống với nhau được khá nhiều năm.      Mụ vợ là người giảo hoạt, có nét xinh trẻ, tính nết thì rất khác ...
    Được đăng 04:42, 12 thg 4, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • ANH LÀM NGÔI SAO BĂNG HOÀNG BÍCH NGA   Sài Gòn rợp bóng cờ, hoa, 40 năm mừng ngày thống nhất đất nước. Nhưng tôi lại buồn tê tái vì nhớ anh, Vũ Hoàng của ...
    Được đăng 21:34, 7 thg 3, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • "THƯƠNG NHỚ Ờ AI" NHỚ VỀ NGƯỜI MẸ                                                                                                                            Tuyết Sơn        Bộ phim "Thương nhớ ờ ai" trình chiếu trên VTV3 tập cuối vào lúc 15h ngày 4.3.2018, được dàn dựng dựa trên tác phẩm văn học ...
    Được đăng 02:09, 7 thg 3, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • ÁNH TRĂNG VÀ BẦU TRỜI XANH                                   Tuyết SơnLâu rồi Người mới thấy TrăngNgàn năm vẫn nhớ chị Hằng ngẩn ngơ !Thằng Cuội mơ mộng làm thơ,"Người ơi ở lại để chờ Sao Mai ...
    Được đăng 09:53, 2 thg 2, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • NGÔI SAO CỦA EM                                                                                                                                                                                                                                                                       Nhạc & Lời: Xuân Điều "Đêm dần buông, không gian bao la hùng vĩ trong ngàn triệu vì sao lấp lánh. Ở nơi ấy, bạn hãy tìm lấy một ngôi sao ...
    Được đăng 18:49, 24 thg 3, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân
Hiển thị bài đăng 1 - 5trong tổng số 32. Xem nội dung khác »



"LỖI TẠI TÔI MỌI ĐÀNG"

đăng 21:15, 11 thg 4, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 04:42, 12 thg 4, 2018 ]

                                                                                                                                (Tuyết Sơn)

     Có đôi vợ chồng cũng đã sống với nhau được khá nhiều năm. 

     Mụ vợ là người giảo hoạt, có nét xinh trẻ, tính nết thì rất khác người. Mụ luôn cho mình là làm "đúng trong mọi việc", mặc dù người khác có làm đúng thì mụ vẫn cho là dở! Mụ thích khen và ham hưởng thụ. Mụ hồn nhiên cứ nghĩ rằng "Tình yêu" luôn nắm chắc trong tay mình, vì thế cũng hay ngó nghiêng "hướng nọ đường kia" để tỏ cái uy lực đàn bà của mụ!

     Gã chồng là một tay lực điền, luôn tỏ ra mình là người có học. Gã có một thói quen rất xấu và khác người là luôn "Đổ lỗi cho người khác", bất cứ là lỗi gì. Cuộc đời của gã mặc dù chưa được từng trải bao năm,  nhưng gã luôn tưởng mình là đã đứng trên đầu thiên hạ. Gã không thấu hiểu được "Hạnh phúc" là gì, vì thế để đi tìm "Hạnh Phúc", gã đã đi kiếm tiền bạc!

       Mụ vợ và gã chồng như một cặp lúc thì "Dương dương" lúc thì "Âm âm", nó không phải là cặp "Âm Dương" hay "Dương Âm" như luật trời đã định. Có khác nào hai thằng đàn ông hoặc hai mụ đàn bà "Đồng tính" ở với nhau, trái luật tự nhiên, vì thế không còn là "nhị nguyên" nữa! Một cuộc sống như trong lò lửa vậy! Nhưng nó được ràng buộc với nhau bởi "Phận đời tổ tiên".

     Cho nên ở đời:

- Kẻ "Ngu muội" thường tham lam, hay tức giận.

- Kẻ "Ngu muội" thường háo danh vọng và quyền lực.

- Kẻ "Ngu muội" thường sống độc ác.

    Khốn thay cho những kẻ sống chỉ vì "Giá áo túi cơm", bởi nó chịu nhục và quên "Danh dự".

    Cái nhà của  những kẻ đó dứt khoát ly tan nhiều đời!

 

    Người "Công chính" thường không mắc lỗi!

    Là "Hoàng đế" không bao giờ đem của báu trong nhà mình để khoe trước thiên hạ.

                     Đó là "Nhân Quả" của Trời!


                                                                                    Hà nội, 12.IV.2018

ANH LÀM NGÔI SAO BĂNG

đăng 21:26, 7 thg 3, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 21:34, 7 thg 3, 2018 ]



HOÀNG BÍCH NGA

 

Sài Gòn rợp bóng cờ, hoa, 40 năm mừng ngày thống nhất đất nước.

Nhưng tôi lại buồn tê tái vì nhớ anh, Vũ Hoàng của tôi, người đã ra đi không trở lại, mãi mãi nằm lại chốn xa xôi..

Ngồi một mình trong quán vắng, bên cốc ca fe, đêm buồn, bỗng nhiên tôi nhớ những câu thơ của Đoàn Thị Điểm, trong bài thơ Chinh Phụ ngâm:

Thủa trời đất nổi cơn gió bụi

Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên

Xanh kia thăm thẳm tầng trên

Vì ai gây dựng cho nên nỗi này

 

… Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt

Xếp bút nghiên theo việc đao cung

Nhưng không phải:

Thành liền mong tiến bệ Rồng

Mà chỉ:

Thước gươm đã quyết chẳng dung giặc trời

Chí làm trai dăm nghìn da ngựa,

Gieo Thái Sơn như tựa hồng mao

Giã nhà theo bức chiến bào

Thét roi cầu Vị ào ào gió thu

Và nhớ cảnh chia ly của người chinh phụ:

Ngòi đầu cầu nước trong như ngọc

Đường bên cầu cỏ mọc còn non

Đưa chàng lòng dặc dặc buồn…

Tôi và anh, đêm chia tay, đi quanh hồ Thiền Quang ( hồ còn có tên là hồ Ha Le, hồ Liên Thủy- trong bản đồ Hà Nội 1831). Thiền Quang - ánh sáng nhà Phật. Tên hồ vừa gợi sự mênh mang của tâm thức con người, vọng về cõi thiêng, vừa gợi sự sáng trong, tinh khiết ( nay thì chẳng còn như thế nữa). Chúng tôi hay đến đây mỗi lần về thăm Hà Nội.

Chúng tôi đi bên nhau, suốt đêm, chẳng nói được điều gì, chỉ biết là anh rất yêu tôi, và tôi cũng rất yêu anh. Tình yêu xưa là thế, chẳng nói chữ Yêu mà vẫn biết là yêu. Khi anh ôm lấy tôi, dưới bóng cây, dưới ánh đèn mờ mờ, anh như muốn nói điều gì đó nhưng không nói được. Cuối cùng anh chỉ dặn, nhớ đến thăm mẹ anh.

Cũng đã nhiều lần anh ướm thử lòng tôi, là, anh bao giờ cũng muốn có tôi luôn kế bên Nhưng tôi không nói gì cả, vẫn thân thiết nhưng vẫn có những xa cách. Lúc còn đang học ở Đông Anh, chưa chuyển hẳn về trường Đại học Tổng hợp ở phố Lê Thánh Tông Hà Nội, cứ chiều thứ bảy là anh đón tôi về nội thành. Các bạn cũng chỉ biết thế. Nhà tôi ở Hà Bắc nên thường là anh đón tôi về nhà anh. Tôi ngủ với mẹ anh. Sáng nào bà cũng cho tôi ngồi bán hàng với bà. Nhà anh bán đồ cổ, bố anh mất đã lâu. Bà mẹ anh hay thủ thỉ kể cho tôi nghe về hồi còn bé của anh. Anh cao, da rất trắng, mắt đen nhánh, hai lông mày dài giao nhau gần sống mũi... Mặc dù nhà có hai con trai và hai con gái nhưng bà thương anh nhất. Bà kể về ngày xưa, cái thời bà còn nhỏ, với người cha hay thích phiêu du, đi đây đi đó, mê sưu tầm đồ cổ, ông có nghề buôn đồ cổ, mở cửa hàng rất to ở phố Huế. Bà và các con cũng rất thích cái nghề này, sau này, bố bà đã để lại cửa hàng đồ cổ cho gia đình người con gái duy nhất. Hoàng cũng rất thích đồ cổ. Anh nói, khi định vị được đồ cổ ở thời gian nào là anh hình dung ra cái thời đó, lịch sử Tàu anh thuộc làu làu. Anh hay kể cho tôi nghe sự tích của một vài đồ cổ mà anh yêu thích, có những đồ cổ rất đắt tiền, rất quí giá. Thậm chí anh còn nói về những giá trị của đồ cổ đối với sức khỏe con người như ngọc bích, vàng… được người xưa trọng dụng. Quả là, những kiến thức về hóa học đã giúp anh nhìn vào tận sâu thẳm giá trị của các đồ cổ. Bạn anh vẫn nói, anh là người rất giỏi, không chỉ lý thuyết qua môn hóa học mà anh còn hiểu biết rất sâu sắc mối liên quan giữa hóa học với đời sống của con người. Ai cũng thấy anh có khả năng nghiên cứu để thành một nhà khoa học giỏi trong tương lai như Pie Qui ri chẳng hạn…

Nhìn những đồ cổ ở nhà anh, tôi thường miên man nghĩ, nếu chẳng may sơ sảy mà đánh vỡ một đồ cổ nào đó thì tôi lấy tiền đâu mà đền, tôi chỉ có cái thân tôi thôi, vì gia đình tôi là gia đình giáo chức, nghèo lắm. Nhưng tôi chẳng kể cho anh nghe điều này. Tôi luôn nghĩ, sự chênh lệch về gia thế khiến tôi băn khoăn không thể cởi mở được nỗi lòng với anh mặc dù trong sâu thẳm trái tim tôi yêu quí anh vô cùng. Sau này tôi rất ân hận. Giá như tôi tin anh hơn, tin người Hà Nội ân tình và không phân biệt sang nghèo thì chắc rằng anh thoải mái hơn khi biết tôi đã yêu anh như thế nào. Anh hơn tôi ba tuổi, cùng học khoa Hóa trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, anh học hơn tôi một khóa.

Khi tổng động viên, anh nhập ngũ, lên đường vào Nam chiến đấu nhưng mới được 3 tháng đã hy sinh ở chiến trường Đường 9 - Khe Sanh - Nam Lào năm 1971. Nghe tin, tôi chao đảo, buồn mênh mông, cái buồn đeo đẳng suốt đời.

 

Học xong đại học tôi được điều vào Sài Gòn công tác. Và cuộc đời, như một dòng chảy cuốn tôi vào đó. Vật lộn với mưu sinh, vật lộn với đời , nơi đất khách quê người, thời bao cấp, biết bao nỗi lo. Tôi lập gia đình với một người bạn cùng lớp, anh cũng từ chiến trường trở về, đã từng là “ dũng sĩ diệt Mỹ”, một danh hiệu được tặng khi dũng cảm diệt thù. Nhưng cuộc hôn nhân của tôi không dài, tôi và chồng chia tay khi con trai tôi mới bảy tuổi.

Mười năm, sau khi Hoàng hy sinh, vào 1981, tôi nhớ Hoàng quá, đã sáng tác bài hát “Chuyện tình 10 năm” để tâm tình với anh. Với chúng tôi, dù anh đã vào cõi xa xăm nhưng tình yêu của chúng tôi vẫn thế, chúng tôi vẫn thủ thỉ nói chuyện với nhau, vẫn bên nhau, trong tâm tưởng và trong hoài niệm.

Đúng ngày 30/4/1985, anh bạn chơi đàn bầu, bạn của Hoàng và của cả tôi xưa kia, anh Điền, đã từ Bắc vào Sài Gòn thăm tôi. Bất ngờ quá vì tôi biệt tin Điền cũng đã hơn 10 năm kể từ ngày tôi vào Nam công tác, do chiến tranh, do chuyển đổi nơi ở. Tôi hỏi anh, sao anh lại tìm thấy nhà em. Điền nói, đó là một câu chuyện dài, nhưng gặp em rồi, anh mừng lắm. Chúng tôi ngồi nói chuyện. Điền hỏi, em còn những kỷ vật gì về Hoàng không?. Tôi nói, còn một chiếc ảnh duy nhất của anh ấy em giữ được thì người bạn thân của Hoàng là anh Tuấn từ Hà Nội vào thăm em đã nói em đưa ảnh Hoàng để Tuấn làm lại vì ảnh bắt đầu ố vàng rồi. Nhưng Tuấn bị tai nạn đã mất sau khi rời Sài Gòn về Hà Nội. Và kỷ vật ấy cũng mất theo Tuấn.

Gia đình Hoàng, em nghe phong thanh cũng đã chuyển nhà mà em không biết địa chỉ nên không liên lạc được. Biết bao thay đổi hơn 15 năm qua.

Điền và tôi ngồi nhớ lại chuyện xưa. Anh nói, vì tiếng đàn bầu của anh mà em có tình yêu với Hoàng, nhưng tình yêu của em buồn như nốt lặng, trầm nhất của đàn bầu .

Mẹ tôi đã từng nói “ làm thân con gái chớ nghe đàn bầu”, thế mà tôi lại bị quyến luyến vào đó.

Tôi nói với Điền, cứ nghe tiếng đàn bầu ở đâu đó, trên đài phát thanh hoặc xem các buổi biểu diễn nghệ thuật dân tộc là em rơi nước mắt. Em nhớ Hoàng và nhớ cả anh nữa vì biết anh mà em quen Hoàng và yêu anh ấy. Cách đây mấy năm, nhớ Hoàng quá, em đã sáng tác bài hát “Chuyện tình 10 năm”, em hát anh nghe nhé. Và tôi hát :

      Câu chuyện tình 10 năm

      Giờ đây không còn nữa

      10 năm anh mong nhớ

      10 năm em đợi chờ

      10 năm anh ấp ủ,

      Ngày về sống bên em êm đềm.

      Có ai ngờ..

      Một chiều xuân anh lại ra đi

      Đôi mắt buồn nhìn em lần cuối

      Đôi mắt buồn nhìn em

      Mà không nói nên lời.

      Lệ tràn dâng, em rưng rưng

      Đưa bàn tay vuốt nhẹ hang mi dày thắm…

      Còn đâu dòng sông Đa nuyp

      Còn đâu sóng vỗ dạt dào

      Còn đâu hình bóng năm nào…

      Ôi, lời thơ xưa

      Anh gửi tặng em còn đây

      Mà sao người biệt khuất

      Mà sao người biệt khuất nơi nao

      Mà sao người đi mãi không về

      Không về….

 

Điền lặng lẽ lau nước mắt khi nghe tôi hát, nhìn tôi lãng du trong bài hát của lòng mình. Với tôi, Hoàng luôn bên tôi, vẫn nói chuyện với tôi, vẫn yêu tôi cho dù anh đã bay vào thiên đường. Điền nói, trông em hát anh như thấy em lạc vào cõi mộng với nỗi nhớ mênh mông, như đến tận cùng của nỗi nhớ. Tôi nói, đúng vậy, em cứ lãng du hoài. Sau này em có gia đình, có con, chồng em hay ghen quá, ghen cả với quá khứ của em, không chịu nổi những cơn ghen khủng khiếp của chồng, em đã ly hôn, em không tiếc nuối cuộc hôn nhân này, em được tự do, về với những kỷ niệm của mình mà không bị ai dằn vặt.

Một lần, có cô bạn cùng lớp học đại học hỏi em, bạn yêu anh nào mà sâu đậm thế để đến nỗi làm cho hôn nhân của mình bảng lảng với kỷ niệm xưa khiến chồng ghen quá đã phải ly hôn?

Em nói, ai cũng có bí mật của mình, tôi cũng thế, tôi đã giữ nó hơn 40 năm, nay bạn hỏi, người tôi yêu, bạn cũng biết đấy, anh ấy là Vũ Hoàng. Cô bạn thốt lên, anh ấy thì nhiều người con gái mơ ước đấy bạn ạ, thảo nào bạn chẳng thể mở lòng với ai được nữa…

Tôi nói với Điền, em chẳng muốn anh phải nghe những điều quá xa xôi. Anh em mình nói chuyện khác đi. Bao giờ anh ra Hà Nội?

Điền nói, mai anh đi. Anh không có điều kiện gặp em vì cách trở quá. Nhưng lúc nào gió heo may về là anh nhớ đến em, cô gái hay mộng mơ và thích gió heo may, nhất là gió heo may của tháng 10. Anh không ngờ tiếng đàn bầu của anh làm cầu nối đưa em vào một mối tình sâu nặng nhưng lại biệt ly, để em buồn quá.

Kỷ niệm xưa Điền gợi lại dâng tràn nỗi nhớ trong tôi, với tiếng đàn bầu, với sự gặp gỡ và hiện diện của Hoàng trên cõi đời của tôi..,

 

…Chiều tím. Hoàng hôn tím hòa cùng màu tím hoa sim, hoa mua, lan tỏa dần trên những ngọn đồi như bát úp của Đại Từ, Thái Nguyên. Tôi sang chơi nhà anh bạn cùng quê. Anh tên là Điền. Điền chơi đàn bầu rất hay. Lần nào sang chơi anh cũng luộc sắn cho tôi ăn và chơi đàn bầu cho tôi nghe. Tôi thích bài “Bèo dạt mây trôi” . Tiếng đàn bầu rung lên, tôi ngất ngây với những nốt trầm, bổng thiết tha, da diết của nó.

Điền hay nói với tôi, em nghe đàn bầu là nó vận vào em cái số phận của người đàn bà đa đoan đấy. Tôi nói, không hiểu sao em lại mê tiếng đàn bầu thế. Anh chơi nhiều bài Quan họ khác cho tôi nghe. Tôi và Điền cùng quê nên tôi hay sang chơi và tâm sự với anh.

Lần ấy, khi tiếng đàn vừa dứt thì tôi nghe tiếng người nói: “ Điền gẩy tiếp đi, bài Người ơi người ở đừng về nhé”. Một anh rất cao bước ra khỏi nhà .

Tôi ngạc nhiên, anh ta ở đâu ra vậy, mấy lần trước tôi đến chơi chỉ thấy Điền, lần này lại thấy anh ta. Anh ta vừa cười vừa bước ra sân, nơi tôi và Điền đang ngồi. Điền giới thiệu với tôi, đây là anh Vũ Hoàng ở với anh, anh là người Hà Nội. Anh ấy có thói quen hay đi ngắm hoàng hôn, em đến đúng vào lúc hoàng hôn nên ít gặp Hoàng. Hoàng được bọn bạn anh giao nhiệm vụ thám thính các vườn sắn của các thày, cô để đào trộm. Các thày cô chăm chỉ chăm sóc vườn sắn của mình nên củ sắn chắc mập lắm. Vì vậy, anh ấy đi dạo khi hoàng hôn để các bạn anh chuẩn bị tập kích vườn sắn của các thày cô, đào trộm, lo cho bữa tối ở nhà kế bên. Hôm nay các thày, cô đã phát hiện có kẻ trộm sắn nên Hoàng ở nhà, tránh bị lộ, không dạo lúc hoàng hôn, em mới gặp được Hoàng. Tôi cười chảy cả nước mắt. Hóa ra “nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò”. Hồi ấy chúng tôi sơ tán ở Thái Nguyên, Bắc Thái, tuổi đang lớn, lúc nào cũng đói, lúc nào cũng thèm ăn. Được củ sắn luộc mà ăn thì còn gì bằng. Vì thế, nơi nào sắn đã có thể đào ăn được là hay bị sinh viên đào trộm lắm. Đào trộm sắn là chuyện thường nhật của lũ sinh viên.

Hoàng hỏi tôi :

- Em ăn sắn có ngon không ?

Tôi nói:

- Ngon, ngon hơn sắn của sinh viên trồng”

Anh cười, mắt cũng như cười, với hai hàng mi rợp bóng, với hai hàng lông mày giao nhau, mũi cao và thẳng. Anh cao và rất đẹp trai. Tôi nghĩ thế.

Ăn sắn cũng lưng lửng dạ nên tôi về muộn hơn mọi hôm. Lúc ra về, anh Điền bảo tôi, hôm nay anh Hoàng sẽ đưa em về, chân anh hôm nay hơi đau. Tôi cười, em về một mình được mà. Hoàng cười và nói : “Trời tối rồi, em đi một mình ma bắt đấy !” Thế là anh đưa tôi về nhà .

Lúc ở nhà anh, Hoàng nói nhiều, nhưng đi cùng, cả hai đều ít nói, vì chẳng có chuyện gì mà nói. Tôi chỉ thổ lộ, tôi thích học văn nhưng giấy gọi vào khoa hóa nên chẳng thích học tí nào cả. Anh động viên, cứ học đi rồi sẽ thích. Chúng ta có được chọn trường đâu.

Thời đó, chúng tôi được vào thẳng đại học không phải thi. Giấy gọi vào trường nào, khoa nào là chúng tôi đến nhập học. Khi chia tay, anh nói, thấy em thích nghe đàn bầu anh biết ngay, đây là một cô gái hay mộng mơ, thích văn chương, nghệ thuật. Lần sau em đến anh sẽ ở nhà chơi với em, vì các thày cô đã phát hiện ra lũ trộm rồi, phải bí mật rút lui thôi. Tôi cười và thấy vui vui khi quen anh.

Anh bạn Điền của tôi có tật ở chân nên mỗi khi tôi sang chơi, lúc về là Hoàng lấy cớ ấy để tiễn tôi. Rồi chúng tôi phải lòng nhau lúc nào không biết. Xa nhau là nhớ lắm.

 

Ở Bắc Thái 2 năm, chúng tôi về Đông Anh, Hà Nội. Cứ chiều thứ bảy anh đến đón tôi về nội thành. Đèo tôi bằng chiếc xe đạp Pogio thời Pháp, dù hơi cũ một chút nhưng đi rất nhẹ. Chúng tôi bên nhau, vui như tết. Anh hay nói, ôm anh chặt vào nhé kẻo em bay đi mất khi đường có “ ổ trâu” đấy. Bởi tôi mong manh và nhẹ như nhành lá.

Thỉnh thoảng, những hôm trăng thanh, gió mát, đi dọc bờ đê, chúng tôi hay ngồi nghỉ trên sườn đê. Có lúc cùng nằm dài trên bãi cỏ ven đê đón gió nồm nam thổi vào mùa hạ. Nằm ngắm trăng, sao trên trời cũng thú lắm. Có một lần anh nói, thoảng bên tai tôi, em nhìn kìa, sao băng, một linh hồn vừa được lên thiên đàng em à. Tôi trả lời, giơ tay chỉ, linh hồn này không cô đơn, có nhiều linh hồn khác đang đón nó. Anh nhìn theo tay tôi, cả một giải Ngân hà, chi chit những vì sao. Chắc ngôi sao băng đã nhập vào đó.

Chúng tôi cùng thích truyện Những vì sao của Alphonse Daudet và luôn thấy tình yêu của mình cũng trong sáng như tình yêu của anh mục đồng với cô chủ trong câu chuyện của ông.

Cứ như thế, càng ngày chúng tôi càng gắn bó.

Và rồi, chiến tranh mở rộng ra toàn cõi Việt. Anh đã xếp bút nghiên, vào bộ đội, ra chiến trường,

Tôi ở lại. Nỗi xa nhớ khôn nguôi.

Anh ra đi nhưng không trở lại.

Anh đã bay lên thiên đường như ngôi sao băng cùng các ngôi sao băng khác, đồng đội của anh, 21 người lúc ra đi, nhưng chỉ có một người trở về, thân thể của họ ở lại với đất, linh hồn của họ như ngôi sao băng, vào cõi vĩnh hằng.

Còn tôi, cuộc đời tôi, vẫn mong manh, với nỗi nhớ anh đong đầy, cùng những kỷ niệm quặn đau trong cõi lòng sâu thẳm…

Điền về Hà Nội . Chúng tôi thường liên lạc với nhau qua điện thoại vì anh rất ít khi vào Sài Gòn. Cứ mỗi lần nhận điên thoại của anh là tôi lại nhớ Hoàng quay quắt….

*

Đêm nay,30/4/2015,Sài Gòn bắn pháo hoa. Pháo hoa đủ sắc màu bay lên như những vì sao. Tôi ngước nhìn. Xa xa những bông pháo hoa giăng phủ bầu trời. Tự nhiên tôi cũng muốn bay lên như những bông hoa pháo để được gặp những thiên thần đang về vui cùng non sông, đất nước. Bởi tôi tin, Hoàng đang bay cùng họ, như những ngôi sao băng,vụt sáng lòa,tuyệt đẹp. Những ngôi sao băng, những linh hồn bất tử,chói sáng, mãi mãi trẻ trung ở tuổi hai mươi./.


"THƯƠNG NHỚ Ờ AI" NHỚ VỀ NGƯỜI MẸ

đăng 22:10, 6 thg 3, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 02:09, 7 thg 3, 2018 ]

                                                                                                                           Tuyết Sơn

       Bộ phim "Thương nhớ ờ ai" trình chiếu trên VTV3 tập cuối vào lúc 15h ngày 4.3.2018, được dàn dựng dựa trên tác phẩm văn học "Bến không chồng"  của nhà văn Dương Hướng, đạo diễn điện ảnh Lưu Trọng Ninh. Một bộ phim dài 34 tập, dàn dựng công phu, tràn đầy nghệ thuật, làm sống lại những hình ảnh sâu sắc và sinh động của một vùng quê xa xưa.


      Trong phim là những nhân vật nông dân, mỗi người một hoàn cảnh, một cá tính. Nhưng cái chung nhất của những người quê mùa là họ đang sống theo những gì đã được dạy dỗ của một thời. Có hai nhân vật đáng được chú ý là Vạn và Hạnh. Vạn đúng chất của một anh nông dân, nhân hậu, vạm vỡ "lực điền", hành động lúc nào cũng mang phong cách của "người lính", luôn có trách nhiệm với dân làng, với tổ chức. Anh có thói quen không rời khẩu "súng trường cổ" để rồi cho đến một ngày do thẳng tính, nóng lên, mắc lỗi và bị cán bộ cấp trên tịch thu mất súng.


     Một người chân quê như Vạn, khi tình yêu và hạnh phúc chân thực ào đến, đó là lúc Vạn đã có con với Hạnh thì Vạn lại "chạy trốn" chỉ vì những phong tục cũ nặng nề của làng quê, cùng với sự vô tình và đố kỵ của một số người ở làng Đông, phần nhiều họ là những người chưa bao giờ nhận biết được đỉnh của Hạnh phúc là gì!


     Thế rồi Vạn đã bỏ làng ra đi mãi mãi để hy vọng bảo vệ được sự bình yên cho những người thân yêu của mình ở lại làng quê...


      Còn về Hạnh, là một cô gái cùng làng với Vạn, cô không đẹp nhưng có duyên, lớn lên trong lúc đất nước có chiến tranh, Hạnh đã chịu đựng nhiều nỗi đắng cay vất vả và thử thách. Nhưng đền đáp lại, Hạnh có một con gái với Vạn, người mà xưa mình xưng hô là "Chú Vạn", đó là kết quả của một mối tình nồng nhiệt. Con gái của Hạnh là chỗ dựa tinh thần lớn nhất và cũng là niềm hạnh phúc bất tận của Hạnh. Hạnh đã được làm Mẹ và là người thực hiện "Thiên chức thiêng liêng" của một người phụ nữ. Hạnh là một người Phụ nữ dũng cảm, một người Mẹ dũng cảm. Mối tình Vạn - Hạnh không khác gì "Thiên tình sử đất Việt" xa xưa... 


     Nhân nói đến Người Mẹ,  Đức Giáo hoàng Gioan Phaolo II có viết một bức thư cho Phụ nữ trên toàn thế giới:

      "Xin cám ơn Phụ nữ là những người Mẹ, người vợ, là chị là em, là nữ tu, là những người đang làm việc trong mọi ngành nghề, là những người đóng góp lớn lao cho cuộc sống nhân loại. Đau buồn thay từ 2000 năm nay xã hội luôn luôn phủ nhận họ, lãng quên họ, thậm chí coi thường phẩm giá của họ, đến độ có nơi  coi phụ nữ biến thành một thứ nô lệ. Đừng quên rằng  từ khởi đầu Thiên Chúa đã dựng nên một người Nam và một người Nữ bình đẳng và hỗ trợ cho nhau. Bài học cụ thể từ Thánh kinh cho chúng ta thấy thái độ của Chúa Giêsu đã có chủ trương giải phóng Phụ nữ, Chúa gặp và cứu vớt người đàn bà tội lỗi, Chúa vượt lên trên phong tục của thời đại bấy giờ, mặc dù bị nhiều người phê phán, ý Chúa muốn phẩm giá của người phụ nữ phải được tôn trọng. Đã đến lúc chúng ta cần phải can đảm nhìn lại chặng đường dài của lịch sử, trong đó người phụ nữ dù bị những hoàn cảnh thật bất lợi vẫn đóng góp cho xã hội không thua kém gì nam giới. Xin Mẹ Maria Nữ vương tình yêu chăm sóc cách riêng cho Phụ nữ với sứ mạng phục vụ nhân loại, phục vụ hòa bình và loan truyền nước Chúa.
                                                                    Vatican, ngày 20.VI,1995  GIOAN PHAOLO "
 
                                                                                  ***
 
      "Ngay cả Chúa Trời cũng có Mẹ"
      "Trái tim cùa người Mẹ là trường học của những đứa con. Tình yêu của Mẹ trẻ mãi".


        Lời ru của Mẹ từ xưa đã ngấm sâu vào máu thịt của những người dân Việt:

"Con Cò mày đi ăn đêm

Đậu phải cành mềm, lộn cổ xuống ao

Ông ơi! Ông vớt tôi nao,

Tôi có lòng nào ông sẽ xáo măng.

Có xáo thì xáo nước trong

Đừng xao nước đục đau lòng Cò con"...


 Nhân ngày 8/3, nói về những người Phụ nữ, về người Mẹ, chúng ta luôn luôn trân trọng và ghi nhận đức hạnh và công lao của Mẹ suốt đời.
 

                                                                                                                                HN 7/3/2018


YouTube Video


ÁNH TRĂNG VÀ BẦU TRỜI XANH

đăng 09:41, 2 thg 2, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 09:53, 2 thg 2, 2018 ]


                                  Tuyết Sơn


Lâu rồi Người mới thấy Trăng

Ngàn năm vẫn nhớ chị Hằng ngẩn ngơ !

Thằng Cuội mơ mộng làm thơ,
"Người ơi ở lại để chờ Sao Mai".

                                                          (Hà nội, Rằm tháng 12 Đinh Dậu)


Trong hình ảnh có thể có: bầu trời và đêm

NGÔI SAO CỦA EM

đăng 10:27, 9 thg 1, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 18:49, 24 thg 3, 2018 ]

                                 

                                                                                             

                                                                                         

                                             Nhạc & Lời: Xuân Điều

"Đêm dần buông, không gian bao la hùng vĩ trong ngàn triệu vì sao lấp lánh. Ở nơi ấy,

bạn hãy tìm lấy một ngôi sao sáng nhất và gửi gắm nỗi lòng - Đó là niềm tin của bạn"!

 

        I.   Ngoài bầu trời xanh, long lanh một ánh Sao trôi lững lờ về đâu?

             Ở nơi xa xôi kia có người Thiếu nữ đang ngày đêm ngóng trông,

       Ngôi Sao dịu hiền như ánh mắt nhớ thương.

                                                                       Lẻ loi trên bầu trời chờ đợi Ai ?

                                                                       Hằng mong Sao sáng ngày đêm, đừng có bao giờ lặn

                                                    Và trời cao đừng đem mây che khuất đi

                                              Lòng Em, hằng ngóng trông đợi Ai...

 

II. Dù dòng thời gian trôi xa tới bến Sông Ngân xanh mờ ngàn Sao

                              Lòng Em hằng vẫn mong có ngày cùng chung sống bên cạnh Anh mến thương

 Nhớ trông tháng ngày , Sao vẫn sáng trắng trong

    Chờ đợi Ai trên bầu trời dù năm tháng?

    Ngàn Sao soi sáng trời cao, niềm nhớ nhung thầm lặng

    Và trời cao đừng đem mây che khuất đi !

    Lòng Em, hằng ngóng trông đợi Anh...

                                                                                         (XĐ - 19.VI.1975)


YouTube Video



NGÔI SAO CỦA EM
Biểu diễn Mạnh Trung & Hoàng Nam
Quay phim Lê Hoàng


MƯA MÙA ĐÔNG

đăng 08:44, 22 thg 12, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân

                                                                                                                                                                                                   Tuyết Sơn
                                                                                   
  


     Nhỏ bé, không tim, 
   Lạnh lùng, không hình, vô tình ào ạt xuống.
   Chạm buốt vai gầy, môi giật, thót lồng Tim!
   Sâu lắng, ngấm thâm ứa nghẹn, chen lá vàng gieo xuống
   Lòng gợn gợi lòng, chạm run lời ước hẹn,
   Anh gọt mài từng giọt, đợi chờ ngày nước sắc thành kim...

                                                                                                HN,  Tháng XII.2017

ĐỢI

đăng 08:31, 25 thg 10, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân

                                                                                         Tuyết Sơn

                                                                                                  (Tặng người đợi chờ)

 Đợi Anh, đếm tím từng ngày

Sớm mai thức giấc, tàn bay giấc nồng!
Đợi Anh nổi lộn gió Đông,
Chiều về môi lạnh, má hồng rạn sương
Đợi Anh ngóng trọn bốn phương
Đêm về gối chiếc, chăn vương lệ sầu...

 

Mai ngày chim bướm tìm nhau
Đợi Anh, ngóng lặng, ngày sau sẽ về!


MƯA THÁNG SÁU

đăng 09:58, 18 thg 8, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 09:58, 18 thg 8, 2017 ]

                                                                                                                                    Tuyết Sơn


                                                                       Ngày rời xa Anh

Gió mưa ào ạt đến,

Lối mòn dang dở gót hồng.

Hẹn hò từ nay dừng, khép lại.

Bằng lăng trút nụ, cành gai  giận hờn...

 

Bao nỗi niềm thương!

Tháng Sáu tình vương, lửa lòng tắt vội

Ngôi nhà quen xưa, ba năm nắng gội

Hạnh phúc mặn nồng, thơm hồng in nệm gối

Trận mưa về, trôi bạt nỗi niềm riêng!

 

Phố vắng buồn hiu,

Vắng không hò hẹn,

Đoạn đường quen, nay xa lạ bất ngờ!

Lòng gửi lòng, ngàn kim châm nỗi nhớ

Mưa dội về, lòng trĩu nặng hồn thơ.

 

Tháng Sáu trời mưa,

Thầm gọi Anh trong mơ!

Tiếng bước chân quen nhịp cùng hơi thở,

 Hương Tình Yêu đượm buồn, vương theo gió,

Ngày mai về... Anh tìm lại dấu trong thơ.

Bao giờ quên nhớ, ngẩn ngơ

Là khi ngoảnh lại ngóng chờ ngày Mưa...

 

                                                Hà Nội   14h15 26.VI.2017

TÌNH YÊU KHÔNG KHOẢNG CÁCH VÀ VƯỢT MỌI THỜI GIAN

đăng 03:17, 9 thg 8, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 03:18, 9 thg 8, 2017 ]

YouTube Video


Em và Trăng

đăng 19:44, 7 thg 3, 2017 bởi Hoàng Lê Vũ   [ cập nhật 03:26, 9 thg 8, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân ]


( Nhân ngày Phụ Nữ)

                                       Tuyết Sơn

Tháng Ba có "ngày Phụ nữ"

Giống như đến kỳ Trăng Rằm

Trăng tròn hướng Đông tươi thắm

      Ở vùng quê được nhìn ngắm thỏa thuê...

 

Em là Gái, rời quê lên thành phố

  Rợp trời quanh em quấn quýt nhà cao tầng,

Em đã quen rồi khi Bình minh lên muộn,

Mặt trời về sớm gọi, cuốn Hoàng hôn.

Đêm đêm điện sáng tràn tuôn khắp nẻo

   Ánh trăng Rằm được tả khéo, đọng trang thơ...

 * * *

 Nay Em quá tuổi "Trăng tròn lẻ"

                                Mong ước một ngày lành

                       được trẻ lại dưới "Ánh Trăng"

                                                                                                                   Hà nội, 8.3.2017

1-10 of 32

Comments