Thư giãn


  • CHUYỆN MÈO VÀ CHUỘT (Truyện vui thời sinh viên) Có một con Chuột bị Mèo săn đuổi. Chuột chạy vào đúng chỗ con Trâu đang đứng ăn cỏ. Trông thấy Chuột hốt hoảng như vậy, Trâu hỏi Chuột: - Làm ...
    Được đăng 07:30, 24 thg 1, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • KẺ CẮP GẶP PHẢI BÀ GIÀ                                                                                       (Chuyện cổ dân gian TS)     Có tên "Kẻ cắp" lọt vào nhà của một "Bà Già". Vì sơ ý nên bị lộ, hắn bị săn đuổi, trốn chạy ngay vào ...
    Được đăng 03:43, 30 thg 8, 2016 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • Ngày quốc tế phụ nữ 8.3 nhớ về: Người phụ nữ trong tác phẩm “Belle – Nhà thờ Đức Bà Paris” Tuyết SơnVictor Hugo  (Sinh 26 tháng 2,1802 tại Besançon – Mất 22 tháng 5, 1885 tại Paris) là một nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch thuộc chủ nghĩa ...
    Được đăng 00:19, 11 thg 9, 2015 bởi Hoàng Lê Vũ
  • Tử Nguyễn Thi Huyền- Chết trong chùa gọi là Tự Tử. - Chết một cách lãng xẹt gọi là Lãng Tử. - Bị chấy rận cắn chết gọi là Chí Tử. - Bị điện ...
    Được đăng 01:41, 26 thg 2, 2014 bởi Hoàng Lê Vũ
  • “Tình yêu” của ngày 8.3                                     Tuyết Sơn  Trẻ thơ khi bắt đầu chuyển sang tuổi  mới lớn thường hay hỏi “Tình Yêu là gi”?  Mọi cái đều bắt đầu mới mẻ với nó ...
    Được đăng 00:10, 21 thg 11, 2013 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • Ở đời đừng nên chơi với những thằng dại Có một người thợ săn đi vào rừng, bắn bị thương một con gấu chó. Anh ta đem gấu về nhà, chữa lành vết thương cho nó. Từ đó giữa ...
    Được đăng 06:05, 8 thg 4, 2013 bởi Điều Nguyễn Xuân
Hiển thị bài đăng 1 - 6trong tổng số 22. Xem nội dung khác »




CHUYỆN MÈO VÀ CHUỘT (Truyện vui thời sinh viên)

đăng 19:22, 14 thg 11, 2016 bởi Hoàng Lê Vũ   [ cập nhật 07:30, 24 thg 1, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân ]

Có một con Chuột bị Mèo săn đuổi. Chuột chạy vào đúng chỗ con Trâu đang đứng ăn cỏ. Trông thấy Chuột hốt hoảng như vậy, Trâu hỏi Chuột:

- Làm sao mà chạy toáng lên như bị cháy nhà thế hử?

Chuột lắp bắp trả lời:

- Tôi đang bị Mèo nó săn đuổi đằng sau!
Trâu thấy vậy, thương tình liền nói:

                                                                                  - Hãy đứng ra phía đằng đuôi của tôi!

Chuột liền trú ra đằng sau của Trâu, tức thì Trâu ị một bãi to trùm hết cả Chuột. Ngay lúc đó, Mèo cũng vừa chạy tới, tìm không thấy Chuột đâu cả, ngơ ngác ngó quanh: "Quái lạ, nó vừa chạy đến đây mà sao đã biến đi đâu mất rồi"?

Chuột ở trong đống phân Trâu, vì ngạt thở không chịu được, liền ngóc đầu ra, cùng lúc đó Mèo nhìn thấy Chuột và vồ ngay tức thì. Mèo đem chuột ra ao rửa sạch phân Trâu và ăn Chuột ngon lành!

Có 3 bài học được rút ra từ chuyện này:

- Thứ nhất: Ở đời có những kẻ làm bẩn ta chưa chắc đã là người xấu.

- Thứ hai:
Có những kẻ làm sạch ta, chưa chắc đã là người tốt.

- Thứ ba: Khi đã trốn rồi thì trốn cho kỹ, đừng có mà "thò đầu ra làm gì"!



                                                    (Ghi theo lời kể của Đàm Giang - 14.XI.2016)

KẺ CẮP GẶP PHẢI BÀ GIÀ

đăng 22:01, 28 thg 8, 2016 bởi Hoàng Lê Vũ   [ cập nhật 03:43, 30 thg 8, 2016 bởi Điều Nguyễn Xuân ]

                                                                                      (Chuyện cổ dân gian TS)



     Có tên "Kẻ cắp" lọt vào nhà của một "Bà Già". Vì sơ ý nên bị lộ, hắn bị săn đuổi, trốn chạy ngay vào phòng ngủ, tiện tay với một tấm chăn chùm kín đầu nhưng vẫn hở phần sau vì chiếc chăn quá ngắn so với tầm vóc của hắn.

     Một "Mụ Cáo" đi qua cửa sổ thấy vậy ghé mõm vào:

     -Trò cũ rích, "Giấu đầu hở đuôi"!

     Cùng lúc ấy, một gã "Pháp sư Phù thủy" xuất hiện, nghe thấy "Mụ Cáo" mỉa mai như vậy, lão dương dương tự đắc thốt lên:

     - Chuyện vặt, ta chỉ cần yểm cho một "Lá Bùa" thì mọi việc sẽ "im re"!

     Bỗng "Bà Già" xuất hiện, (trong tay lăm lăm cán cuốc và thòng lọng) quát lớn:

     - Tao biết hết cả rồi, một lũ "Rắn Rết" gian tặc!

     Ngoài trời, sấm chớp mưa giông bỗng nổi lên đùng đùng...

     Ở đời, 
"Bóng tối" luôn tìm mọi cách để  trốn chạy "Ánh Sáng"

                                                                                                        HN, 29.VIII.2016

Ngày quốc tế phụ nữ 8.3 nhớ về: Người phụ nữ trong tác phẩm “Belle – Nhà thờ Đức Bà Paris”

đăng 17:55, 8 thg 3, 2015 bởi Hoàng Lê Vũ   [ đã cập nhật 00:19, 11 thg 9, 2015 ]


Tuyết Sơn


Victor Hugo  (Sinh 26 tháng 2,1802 tại Besançon – Mất 22 tháng 5, 1885 tại Paris) là một nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch thuộc chủ nghĩa lãng mạn nổi tiếng của Pháp. Ông cũng đồng thời là một nhà chính trị, một trí thức dấn thân tiêu biểu của thế kỷ XIX.

Thành công vang dội của hai tác phẩm Nhà thờ Đức Bà ParisNhững người khốn khổ đã đưa Victor Hugo trở thành tiểu thuyết gia của công chúng.

Victor Hugo đã cống hiến lớn lao cho sự đổi mới thơ ca và sân khấu. Ông được người đương thời ngưỡng mộ nhưng cũng gây ra tranh cãi ở một số tác gia hiện đại. Cuộc lưu đày 20 năm trong đế chế thứ hai của ông đặt ra sự suy ngẫm cho nhiều thế hệ về vai trò của một nhà văn trong đời sống chính trị xã hội.

Những lựa chọn mang tính đạo đức và chính trị của Victor Hugo, cùng với những kiệt tác văn học đã đưa ông trở thành gương mặt nổi bật của thời đại đó. Khi qua đời, Victor Hugo được nhà nước cử lễ quốc tang và thi hài ông được đưa vào điện Panthéon

Nhà thờ Đức Bà Paris (tiếng Pháp: Notre-Dame de Paris, 1831).  Victor Hugo  đã nhiều lần đến nhà thờ Đức bà Paris để ngắm kiến trúc cổ của ngôi nhà thờ và nảy ra ý tưởng viết một cuốn tiểu thuyết có tính chất lịch sử lấy bối cảnh Paris thời Trung cổ. Ông muốn ngôi nhà thờ cổ kính tráng lệ vượt lên trên thời gian và tất cả những biến cố. Tác phẩm đã thể hiện được sự vươn đến một tầm cao triết lý, qua cách mô tả một định mệnh đã dẫn các nhân vật gắn liền với ngôi nhà thờ này cho đến chỗ chết, chỗ hủy diệt. Chính cảm hứng bi quan này đã đem đến cho tác phẩm vẻ lớn lao và hoang dại. 

Cô gái Bohémiens xinh đẹp Esméralda làm nghề múa rong ngoài phố trên quảng trường trước nhà thờ Đức bà. Vẻ đẹp của cô đã làm rung động biết bao trái tim của các đấng mày râu. Vở ca kịch “Belle” đã được nhiều nước trên thế giới dàn dựng, nhưng tác phẩm này được các nghệ sĩ Việt Nam thể hiện một cách độc đáo và sinh động qua lời Việt của nhạc sĩ Thái Thịnh.

Thân tặng các bà, các chị  tác phẳm này nhân ngày quốc tế Phụ Nứ 8.3. Qua đó chúng ta nhận thấy rằng “Phụ nữ luôn là những bông hoa hấp dẫn tràn đầy sức mạnh” đúng với một câu danh ngôn “Một sợi tóc của người phụ nữ mạnh hơn cả mười đôi bò kéo” 
Chúc các Bà các Chị một ngày vui tràn trề…

Hà Nội, 8.3.2015

Tử

đăng 01:41, 26 thg 2, 2014 bởi Hoàng Lê Vũ

Nguyễn Thi Huyền

- Chết trong chùa gọi là Tự Tử. 

- Chết một cách lãng xẹt gọi là Lãng Tử. 

- Bị chấy rận cắn chết gọi là Chí Tử. 

- Bị điện giật mà chết gọi là Ðiện Tử. 

- Ði ăn yến tiệc, đi "tiểu tiện" mà chết gọi là Tiểu Yến Tử. 

- Chết đuối gọi là Giang Tử. 

- Chết ở nông trại gọi là Trang Tử. 

- Người to lớn mà chết gọi là Khổng Tử. 

- Không ốm đau mà chết gọi là Mạnh Tử. 

- Chết khi mọi việc đã hoàn tất gọi là Chu Tử. 

- Cha chết gọi là Phụ Tử, mẹ chết gọi là Mẫu Tử. 

- Em chết gọi là Ðệ Tử, vợ chết gọi là Thê Tử. 

- Chồng leo núi mà chết gọi là La Sơn Phu Tử. 

- Thầy giáo chết gọi là Sư Tử"

“Tình yêu” của ngày 8.3

đăng 10:02, 7 thg 3, 2013 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 00:10, 21 thg 11, 2013 ]

                                    Tuyết Sơn

 

Trẻ thơ khi bắt đầu chuyển sang tuổi  mới lớn thường hay hỏi “Tình Yêu là gi”?  Mọi cái đu bắt đầu mới mẻ với nó, mọi cái dường như rất lạ với nó và tâm tính của nó không còn ngây thơ như ngày xưa. Nhiều lúc đôi mắt nó ngỡ ngàng, ngơ ngác và rồi còn giận hờn  pha lẫn vui buồn. Chẳng thế mà thi sĩ Hồ Xuân Hương đã từng phải thốt lên rằng: “Kẻ lạ bầu Tiên mỏi mắt dòm

Nhớ lại ngày xưa ta cũng đã từng hiểu rằng: Tình yêu lứa đôi là sự trao nhận một  thứ Lửa  thiêng mà tạo hóa đã dành cho người Nam và người Nữ”.

Còn đến bây giờ, cuộc đời mà ta đã trải qua nhiều chuyện vui buồn, thì ta không còn náo nức muốn định nghĩa “TY” là gì nữa, bởi mọi lý lẽ đã trở nên quá rõ nét và quen thuộc rồi. Cũng từ chặng đường đã qua mà ta từng thấm đượm bao nhiêu vị cay đắng, ngọt ngào và nhớ mãi dấu vết của cái ách gông cùm dịu dàng và có phần đau đớn xót xa do bởi một "mối tình xưa" để lại… và rồi những mong được tận hưởng giây phút hiếm hoi của Tự do, Tự do…

 “Giờ đây, mỗi ngày và cho đến mãi về sau vẫn có những phút giây còn vang vọng mãi bên ta  những âm thanh quen thuộc, tha thiết, nồng nàn của người  mình yêu dấu”…Chẳng bao giờ quên...

 Thôi không đĩnh nghĩa hay giải nghĩa “TY”  là gì nữa, nhưng về Tình Yêu,  nhìn vào các điểm riêng của sự đắm đuối, gồ ghề và gai góc của nó, ta vẫn còn thấy nổi lên nhiều nghĩa, nhiều từ:

   -  “Tình Yểu”  như một mỏ tài nguyên quý hiếm, khi được khám phá và khai thác cạn kiệt, thì nó bị lấp vùi!

   - “Tình Yếu”     là một cái cạm bẫy bằng “mật ngọt” dành cho những “con mồi” tham lam, non nớt, dại khờ.

   - “Tình Yệu”    dành cho những  kẻ “đồng tính”, bệnh hoạn.

   -  “Tình Yều”  là cảm nhận sâu sắc về “ Yêu” của đôi "Trai Gái"  khi tuổi đã  xế chiều….

   -  "Tình Yễu"     là cảm xúc "ân hận, tiếc nuối"  khi đã lựa chọn mối tình "Cũ người, mới ta".

                   Vì thế nên mới có thơ rằng:

Vui thay mồng Tám tháng Ba!

Vài lời chia sẻ:  các Bà, các Cô.

Vạn ngày "Son,.. Trẻ,.. thắm tô"

             Vòng tay  ghì xiết... một “Bồ”… người Yêu…

 

                                                                                                                                           H.N 8.III.2013

Ở đời đừng nên chơi với những thằng dại

đăng 08:16, 19 thg 11, 2012 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 06:05, 8 thg 4, 2013 ]

Có một người thợ săn đi vào rừng, bắn bị thương một con gấu chó. Anh ta đem gấu về nhà, chữa lành vết thương cho nó. Từ đó giữa Người và Gấu trở thành Bạn.

Vào một ngày nắng oi ả. Người và Gấu vào rừng đi săn. Đến quá trưa, vẫn không săn được con thú nào.  Mệt quá, người thợ săn ngồi dựa vào một gốc cây đã bị mục và ngủ  thiếp đi lúc nào không hay. Gấu ta đứng bên cạnh canh gác để cho Người ngủ.

Được một lúc, có một con ruồi từ đâu bay đến, nó đậu vào chóp  mũi của Người. Gấu ta thấy vậy lấy tay xua đuổi,  con ruồi bay đi.

Một lát sau, con ruồi lại bay đến, nó tiếp tục đậu vào chóp mũi Người, Gấu  lấy tay xua, ruồi bay đi.

Nhưng rồi, như đã quen hơi, con ruồi  tiếp tục quay  trờ lại, đậu vào chóp mũi Người. Lúc này Gấu ta liếc nhìn sang bên, thấy một tảng đá to, Gấu bước tới bê tảng đá, rồi nhẹ nhàng quay lại nhằm đúng con ruồi, ra một đòn quyết định.  Con ruồi đậu trên mũi Người  nát bét.

  Bởi vậy: “Ở đời đừng nên chơi  với những thằng dại” !

                                                   

                                                          T.S (ghi theo lời kể của thầy giáo Cận, Nghệ Tĩnh)

                                                                    Hà Nội, 20 tháng 11 năm 2012

 

Ăn không nên đọi, nói chẳng nên lời

đăng 08:30, 30 thg 6, 2012 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 01:42, 25 thg 11, 2013 ]

Trần Ngọc Lân

Trong miền Trung, xứ Nghệ,  “đọi” là cái bát.  Ở đời, người ta ăn thì bằng bát, bằng đọi, nói thì bằng lời. Vậy mà vi lẽ gi có người lại phải mang  cái tiếng là kẻ “Ăn không nên đọi, nói chẳng nên lời”?

Đọc câu thành ngữ này chúng ta thấy ngay sự tương quan giữa “ăn” và “nói”. Hẳn đó là hình ảnh của một đứa trẻ tầm hai,  ba tuổi đang tập ăn, nên “cắn hạt cơm chưa vỡ” hoặc ăn không thành bát, thành đọi, dở dở dang dang… Còn nói thì bập bẹ theo kiểu gặp gì nói nấy, lơ mơ chưa diễn đạt được  rành rọt ý định của mình.

Nhà văn Trần Ngọc Lân

Trong cuộc sống hàng ngày đôi khi chúng ta gặp phải một người khi  ăn uống theo kiểu bơ bải không ra bữa, tay cầm cái bát không ra đầy ra vơi…còn nói năng thì lí nhí, nhát gừng…làm cho người nghe khó hiểu, đó là người “Ăn không nên đọi, nói chẳng nên lời” thì còn gì buồn hơn ?

Bên cạnh câu thành ngữ trên, chúng ta còn được nghe câu: “Ăn đã vậy múa gậy làm sao?”. Đấy cũng là sự so sánh trước tiên là “ăn”, rồi sau đó là “lời nói cũng như việc làm” sao cho xứng đáng kẻo mang cái tiếng:

“Có ăn mà chẳng có làm

Không dưng ai dễ mang tàn đến che ?”

Người đàn ông thô lỗ

đăng 21:42, 4 thg 4, 2012 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 10:49, 5 thg 7, 2016 ]

Trích Truyện Đức Phật Thích Ca - Jonathan Landaw

Dịch giả: Thích Chân Tính

Một hôm, Ðức Phật Thích Ca (tức Thái tử
  Siddhartha), đang đi bộ ngang qua một ngôi làng. Có một người đàn ông trẻ tuổi nhìn thấy Ngài tỏ vẻ giận dữ và thô lỗ sỉ nhục Ngài. Anh ta hét lên: “Ông biết cái gì mà dạy người khác. Ông cũng ngu dốt như mọi người chứ có gì khác đâu. Chẳng qua ông chỉ khéo giả dối lừa gạt người ta mà thôi”.

Ðức Phật vẫn thản nhiên trước những lời nhục mạ của gã đàn ông này. Ngài từ tốn hỏi lại anh ta: “Nếu anh đem tặng một món quà cho người khác, người ta không nhận thì món quà đó thuộc về ai?”.

Người đàn ông rất ngạc nhiên khi phải trả lời một câu hỏi kỳ lạ. Anh ta nói: “Tất nhiên nó sẽ thuộc về tôi. Vì đó là món quà của tôi”.

Ðức Phật mỉm cười và nói: “Rất đúng đấy, anh bạn ạ. Nó cũng giống như việc giận dữ của anh khi nãy. Nếu anh  nóng giận nhục mạ tôi, tôi không nhận thì những lời nhục mạ ấy thuộc về anh. Khi ấy, chính anh là người bất hạnh chứ không phải tôi. Tất cả những hành động xấu mà anh gây ra sẽ trở lại làm tổn hại lấy bản thân mình. Nếu anh muốn chấm dứt những bất hạnh nơi thân, anh phải từ bỏ sự hận thù và trải rộng tình thương đối với mọi người. Khi anh thù ghét người khác, chính bản thân anh trở thành bất hạnh. Nhưng khi anh thương yêu mọi người thì hạnh phúc sẽ đến cả hai bên”.

Người đàn ông trẻ tuổi tỉnh ngộ,  lắng nghe cặn kẽ những lời dạy quý báu của Ðức Phật, anh ta nói: “Bây giờ con đã hiểu. Xin Ngài hãy dạy con cách thức thực hiện tình thương”.

Nhân nào Quả đấy

đăng 02:07, 29 thg 3, 2012 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 02:04, 25 thg 11, 2013 ]

Tôn Thất Bàng chuyển ngữ

Một hôm một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị “pan” đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối, anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề, đậu phía trước chiếc xe Mercedes của bà rồi bước xuống xe. Chiếc xe Pontiac cũ kĩ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến trước mặt bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại. Trước đó khoảng một tiếng đồng hồ, không một ai dừng xe lại để giúp bà. Người đàn ông này liệu có thể hãm hại bà không? Trông ông không an toàn cho bà vì nhìn ông có vẻ nghèo và đói. 

Người đàn ông đã có thể nhận ra nỗi sợ hãi của bà cụ đang đứng bên ngoài chiếc xe giữa trời lạnh. Anh biết cảm giác lo sợ của bà như thế nào rồi. Cái run đó, nỗi lo sợ trong lòng đó mới là lý do tự nó thành hình trong ta...

Anh nói: “Tôi đến đây là để giúp bà thôi. Bà nên vào trong xe ngồi chờ cho ấm áp? Luôn tiện, tôi tự giới thiệu tôi tên là Bryan Anderson.”

Thật ra thì xe của bà chỉ có mỗi vấn đề là một bánh bị xẹp thôi nhưng đối với một bà già thì nó cũng đủ gây phiền não rồi. Bryan bò xuống phía dưới gầm xe tìm một chỗ để con đội vào và lại bị trầy da chỗ khuỷ tay cũng như lòng bàn tay một hai lần gì đó.

Chẳng bao lâu anh đã thay được bánh xe. Nhưng anh bị nhọ bẩn và hai bàn tay bị đau rát.

Trong khi anh đang siết chặt mấy con ốc bánh xe, bà cụ xuống cửa kính và bắt đầu nói chuyện với anh. Bà cho anh biết bà từ St. Louis đến và chỉ mới đi được một đoạn đường. Bà không thể cám ơn đầy đủ về việc anh đến giúp đỡ cho bà. Bryan chỉ mỉm cười trong lúc anh đóng nắp thùng xe của bà lại. Bà cụ hỏi bà phải trả cho anh bao nhiêu tiền. Bryan chưa hề nghĩ đến điều là sẽ được trả tiền, đây không phải là nghề của anh. Anh chỉ giúp người đang cần được giúp đỡ vì Chúa, hay chính bản thân anh cũng biết rằng đã có rất nhiều người trong quá khứ ra tay giúp anh. Anh đã sống cả đời mình như thế đó, và chưa bao giờ anh nghĩ sẽ làm chuyện ngược lại.

Anh nói với bà cụ, nếu bà thật sự muốn trả ơn cho anh thì lần khác khi bà biết ai cần được giúp đỡ, bà có thể sẵn sàng cho người ấy sự giúp đỡ của bà, và Bryan nói thêm: “Và hãy nghĩ đến tôi”.

Anh chờ cho bà cụ nổ máy và lái xe đi thì anh mới bắt đầu lên xe của mình đi về. Hôm ấy là một ngày ảm đạm và lạnh lẽo nhưng anh lại cảm thấy thoải mái khi lái xe về nhà.

Chạy được vài dặm trên con lộ, bà cụ trông thấy một tiệm ăn nhỏ.. Bà ghé lại, tìm cái gì để ăn và để đỡ lạnh phần nào, trước khi bà đi đoạn đường chót về nhà. Đó là một nhà hàng ăn trông có vẻ không được thanh lịch. Bên ngoài là hai bơm xăng cũ kỹ. Cảnh vật rất xa lạ với bà.. Chị hầu bàn bước qua chỗ bà ngồi, mang theo một khăn sạch để bà lau tóc ướt. Chị mỉm cười vui vẻ với bà dù đã phải đứng suốt ngày nay để tiếp khách. Bà cụ để ý thấy chị hầu bàn này đang mang thai khoảng tám tháng gì đó nhưng dưới cái nhìn của bà, bà thấy chị không bao giờ lộ ra sự căng thẳng hay đau nhức mà làm chị thay đổi thái độ.

Rồi tự nhiên bà lại chợt nhớ đến anh chàng tên Bryan hồi nãy. Và bà cụ vẫn còn thắc mắc, không hiểu tại sao một người có ít đến độ thiếu thốn mà lại sẵn lòng cho một người lạ mặt rất nhiều...

Sau khi ăn xong, bà trả bằng tờ giấy bạc một trăm đô-la. Chị hầu bàn nhanh nhẹn đi lấy tiền để trả lại tờ bạc một trăm của bà cụ.. nhưng bà cụ đã cố ý nhanh chân bước ra khỏi cửa mất rồi. Lúc chị hầu bàn quay trở lại thì bà cụ đã đi khuất . Chị hầu bàn thắc mắc, không biết bà cụ kia có thể đi đâu. Khi dọn dẹp, chị để ý trên bàn thấy có dòng chữ viết lên chiếc khăn giấy lau miệng…

Nước mắt vòng quanh khi chị đọc dòng chữ mà bà cụ viết: “Cô sẽ không nợ gì tôi cả. Tôi cũng đã từng ở vào tình cảnh thiếu thốn giống như cô hiện nay. Có ai đó đã một lần giúp tôi, giống như bây giờ tôi đang giúp cô. Nếu cô thực sự nghĩ rằng muốn trả ơn lại cho tôi thì đây là điều cô nên làm: Đừng để cho chuỗi tình thương này kết thúc ở nơi cô.”

Bên dưới tấm khăn giấy lau miệng, bà cụ còn lót tặng thêm bốn tờ giấy bạc 100 đô-la nữa.

Thật ra, còn có những bàn ăn cần lau dọn, những hũ đường cần đổ đầy, và những khách hàng để phục vụ... Và chị hầu bàn đã hoàn tất những việc ấy để sửa soạn cho qua ngày mai.

Tối hôm đó, khi đi làm về và đã leo lên giường nằm, chị vẫn còn nghĩ về số tiền và những gì bà cụ đã viết cho. Làm thế nào mà bà cụ đã biết chị và chồng của chị hiện đang cần số tiền ấy? Với sự sinh nở đứa bé vào tháng tới, điều ấy sẽ là khó khăn… Chị biết chồng chị lo lắng đến mức nào, và trong lúc anh ta nằm ngủ cạnh chị, chị cho anh một cái hôn nhẹ và thì thào bên tai anh, “Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Em thương anh, Bryan Anderson, ạ.”

Danh ngôn về Đàn Bà (Phần 2)

đăng 21:18, 20 thg 3, 2012 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 02:05, 25 thg 11, 2013 ]

Tuyết Sơn 

1. Đàn bà mưu lược có thể làm xoay chuyển một chính thể.

2. Tai họa đến với đàn bà thường là do bởi tính tham.

3. Đàn bà chịu được sự thiệt thòi, đó là người nhân hậu

4. Đàn bà khi cố tỏ ra vui nhộn, chính là lúc trong lòng họ đang có giông bão.

5. Sau hết, Đàn bà cũng hiểu được rằng: ”Cuộc đời có rất nhiều con đường nhưng không thể cùng đi một lúc”.

6. Đàn bà cuồng tín mê muội dễ làm gia đình tan hoang.

7. Sự hèn hạ không bao giờ xuất hiện ở người Đàn bà thông minh.

8. Bất hạnh của đàn ông là có người vợ “tham lam mê muội”!

9. Việc làm lén lút của Đàn bà không thể giấu kín được bởi vì bao giờ cũng để lại hình bóng.

10.Đàn bà không chịu  được sự "cô đơn", nếu để họ "cô đơn" thì đấy là cơ hội để họ lìa b
     chúng ta.


11. Đàn bà có thể liều lĩnh hơn đàn ông khi tính khí họ đã trở thành “Đàn ông”.

12. Đấu tranh với sự cám dỗ của Đàn Bà không khác gì buổi trưa ở trên sa mạc gặp phải cơn khát mà không có nước.

13. Khi dựa vào quyền lực của chồng để hành động, Đàn Bà đã làm hại chồng mình.

14. Đàn Bà khi tỏ ra ngây thơ, đó là lúc họ đang “thơ ngây”.

15. Nỗi buồn của người Đàn Bà là mãi mãi khi họ cố tình bước qua Tình Yêu !

16. Người Mẹ thông minh, con cái dễ thành đạt.

17. Mẹ gầy, con béo là Phúc nhà vợ. Mẹ gầy, con gầy là Nợ nhà chồng .

18. Người Đàn Bà đoan chính luôn luôn được quý trọng.

19. Đàn Bà khác nhiều phụ nữ, nhất là khả năng “biết làm Phụ Nữ”.

20. Khi đã nghiện bất cứ một thứ gì, Đàn bà trở nên hung ác.

21. Đàn ông bị tiêu diệt nhanh nhất là khi rơi vào bẫy của Đàn Bà.

22. Đàn bà cờ bạc sẽ không còn là một người Mẹ.

23. Khi quyết hạ gục đàn ông, Đàn bà giống hệt một "con rắn" hiền lành !

24. Đàn bà hứa hẹn một điều gì, họ rất có thể dễ quên, nhất là khi đã có hai con.
 
25. Đàn bà được chinh phục trong 5 phút sẽ dễ dàng bị lãng quên sau 5 phút.

26. Khi yêu phải Đàn Bà hơn mình quá nhiều tuổi, chàng trai trẻ đã gặp phải  "sự lựa chọn" vượt quá kinh nghiệm sống của riêng mình và "mất nhiều năng lượng".

27. Đàn Bà cố chứng minh niềm tin chỉ khi nào "Niềm tin"  bị tổn thương!

28. Có những Đàn bà, để đạt được "âm mưu", họ sẵn sàng  dẫm đạp lên Tình Yêu !

29. Muốn bảo vệ được Tình Yêu, vũ khí sắc bén của Đàn bà là "Trung thực".

30. Đứng trước biển, Đàn bà thấy "Khát", nhất là lúc hoàng hôn...

31. Đàn  bà  khi "đắm say" sóng biển, đó là điềm báo Tinh Yêu thiêng liêng đang  sắp "chìm".

32. Niềm tin đặt vào Đàn bà, chẳng khác gì tin vào một tảng đá biết cười.

33. Đàn bà khi "ái ân", giống như "bướm hoa", có thể không cần đến Tình Yêu.

34. Khi để mất Tình Yêu, Đàn bà đã tiêu phí quá nửa cuộc đời của mình.

35. Khi ta thấy tiếng "gõ cửa" của Đàn bà, hãy nghe họ "gõ" bằng gì !


36- Đàn bà muốn hiểu rõ Đàn bà, nên đọc "Danh ngôn Đàn bà"


Hà nội, 18 tháng Ba năm 2012

1-10 of 22

Comments