Thư giãn


  • BILL GATES - TRÁI TIM CỦA MICROSOFT                                                                                                       Tuyết Sơn          Sinh ra tại Seattle (Washington, USA), ông là người thứ 3 trong gia đình Gates mang tên William Henry Gates. Năm 8 tuổi, Bill học thuộc như cháo ...
    Được đăng 04:10, 28 thg 7, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • CHUYỆN ÔNG BÊ BÀ LỜ                                                                                                                                                              Tuyết Sơn        Thật cũng lạ kỳ khi được nghe kể về câu chuyện này. Câu chuyện đời của ông Bê và bà Lờ, diễn ra bên trong lũy tre làng ...
    Được đăng 03:36, 9 thg 7, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • Tình Yêu Yêu và Tình Yêu luôn là Ngọn lửa sáng ở mọi thế hệ....(Anh Lê Quốc và anh Nguyễn Phúc Giác Hải)
    Được đăng 10:48, 28 thg 6, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • CHUYỆN MÈO VÀ CHUỘT (Truyện vui thời sinh viên) Có một con Chuột bị Mèo săn đuổi. Chuột chạy vào đúng chỗ con Trâu đang đứng ăn cỏ. Trông thấy Chuột hốt hoảng như vậy, Trâu hỏi Chuột: - Làm ...
    Được đăng 03:41, 31 thg 7, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • KẺ CẮP GẶP PHẢI BÀ GIÀ                                                                                       (Chuyện cổ dân gian TS)     Có tên "Kẻ cắp" lọt vào nhà của một "Bà Già". Vì sơ ý nên bị lộ, hắn bị săn đuổi, trốn chạy ngay vào ...
    Được đăng 03:43, 30 thg 8, 2016 bởi Điều Nguyễn Xuân
  • Ngày quốc tế phụ nữ 8.3 nhớ về: Người phụ nữ trong tác phẩm “Belle – Nhà thờ Đức Bà Paris” Tuyết SơnVictor Hugo  (Sinh 26 tháng 2,1802 tại Besançon – Mất 22 tháng 5, 1885 tại Paris) là một nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch thuộc chủ nghĩa ...
    Được đăng 08:50, 6 thg 8, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân
Hiển thị bài đăng 1 - 6trong tổng số 25. Xem nội dung khác »




BILL GATES - TRÁI TIM CỦA MICROSOFT

đăng 09:18, 12 thg 7, 2018 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 04:10, 28 thg 7, 2018 ]

                                                                                                      Tuyết Sơn    


     

Sinh ra tại Seattle (Washington, USA), ông là người thứ 3 trong gia đình Gates mang tên William Henry Gates. Năm 8 tuổi, Bill học thuộc như cháo chảy bộ Bách khoa toàn thư tự nhiên và có thể tranh luân về Kinh thánh với Giám mục địa phương. Lo sợ sự phát triển của con trai, bà Mary Gates đã phải đưa con trai đến gặp bác sỹ tâm thần.

    Bill Gates được biết như một thiên tài về phần mềm máy tính. Năng khiếu kinh doanh nảy nở từ lúc 5 tuổi. Cho đến nay, theo tính toán của "Tạp chí người giầu hàng đầu thế giới" Forbes, tài sản của Bill Gates tăng mỗi giây 250 USD, khoảng 22 triệu                                                         USD mỗi ngày và 7,8 tỷ USD mỗi năm.

    Thành công kinh doanh đầu tiên của Bill Gates là vào lúc 5 tuổi, cùng với người bạn Thomas Eaglleton, bỏ tiền ra mua 5000 huy hiệu với giá 5xu một chiếc trong cuộc vận động tranh cử tổng thống của George S. McGovem, sau đó bán ra với giá lãi gấp bội. Thật là một thiên tài.

    Cho đến nay, vợ chồng Bill Gates thường xuyên sang Châu Phi làm từ thiện cho người nghèo, trong đó chủ yếu là trẻ em.

    Khi được phỏng vấn "Quyết định thông minh nhất của ông là tạo ra các phần mềm hay các công việc từ thiện"?.

Bill gates đã trả lời:

    "Quyết định thông minh nhất đó là tìm được người Phụ nữ phù hợp để kết hôn. Người Phụ nữ quyết định Hạnh phúc của thế hệ trước, vui vẻ của thế hệ này và tương lai của thế hệ sau. Nếu bố bạn lấy nhầm vợ, thì tuổi thơ của bạn sẽ là chuỗi ngày đau khổ. Nếu bạn lấy nhầm vợ, thì cuộc đời của bạn sẽ như sống trong địa ngục. Nếu con trai bạn lấy nhầm vợ, thì tuổi già của bạn sẽ vô cùng thất vọng và đau khổ. Lấy được người phụ nữ tốt dịu hiền, thịnh vượng 3 đời. Lây phải người phụ nữ không tốt, lụn bại 6 đời. Người đàn ông Trí tuệ nên để cho người Phụ nữ trọn đời của minh luôn được trau dồi, bồi dưỡng. Người Phụ nữ thông minh nên coi việc học tập và trưởng thành là bài thực hành quý báu của cả đời mình"!

     Ông cha chúng ta từ xưa cũng đã dạy rằng nếu lấy được người Phụ nữ nhân hậu, đó là người vợ "Vượng Phu, ích Tử" thì Phúc Đức muôn phần.

     "Mọi vật trong tự nhiên đều có chỗ đứng của mình. Tốt hay xấu, tất cả là do "Nhân Quả"  tạo thành mà thôi!

                                                                                                                                                    Hà nội, 6.VII.2018

CHUYỆN ÔNG BÊ BÀ LỜ

đăng 01:08, 6 thg 12, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 03:36, 9 thg 7, 2018 ]

                                                                                                                                                             Tuyết Sơn

       

Thật cũng lạ kỳ khi được nghe kể về câu chuyện này. Câu chuyện đời của ông Bê và bà Lờ, diễn ra bên trong lũy tre làng ở một vùng quê hẻo lánh, nơi ít người thăm viếng. May ra những lúc có hội hè, lễ lạt đình đám mọi người mới được gặp nhau, uống rượu quê, ăn những món ăn nấu nướng mang hương vị đồng quê và khi cả làng uống say rồi thì ông trời cũng chỉ bằng cái vung nồi đất nhà nghèo.

     Ông Bê bây giờ tuổi đã gần xấp xỉ chín mươi. Sinh ra trong một gia đình chỉ quen "bới đất lật cỏ", kinh tế không có gì là sung túc. Gia đình bố ông năm xưa có một cặp bò khoang, khi con bò mẹ đẻ lứa đầu lòng, ra một chú bê xinh xinh, màu lông nó bàng bạc hung hung trông rất lạ mắt. Vào đúng ngày đó, ông cũng được chào đời, để nhớ kỷ niệm ngày ông sinh ra cùng con bê, bố ông đã đặt tên ông là Bê.

     Mẹ ông thì không thích cái tên như vậy, nghe nó "ngường ngượng" như thế nào ấy, bà áy náy trong lòng, tỏ lời thắc mắc, thì bố ông huơ huơ tay cười xòa:

    - Ôi dào, cái tên là Bê dễ nhớ, dễ gọi và hợp với hoàn cảnh sinh ra nó!

      Thế rồi tên Bê được mang đến tận bây giờ.

      Vào tuổi đôi mươi, ông Bê làm lụng chăm chỉ, so với cánh trai làng thì ông nhỉnh hơn hẳn họ về cái đầu với vóc dáng cao dài, chỉ tội nước da mốc ngăm đen và ông ăn nói hơi chậm chạp đôi chút. Ngày xưa vì không có trường học nên ông chỉ bập bẹ viết được vài chữ, chủ yếu là viết được tên của mình.

     Thế rồi, ông lấy vợ. Cô vợ trẻ tên là Lờ, là người ở cách nhà ông vài chặng dao quăng. Chẳng qua là "Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" cho nên Cô Lờ phải ưng thuận lấy ông mà thôi. Chứ với cái dáng lưng cong cong của cô, với hàm răng đen đều đều như hạt na, cái miệng châu chảu hơi giống mỏ chim thì ối trai làng chết mệt! Thế rồi cũng là một thời con gái, tương lai chửa thấy đâu, trong lòng cô cam nhịn số phận đời mình, hy vọng vào tương lai ngày mai xán lạn.

     Sau này khi tuổi cao, có người hỏi tại sao lại đặt tên bà là Lờ, thiếu gì cái tên hay mà không đặt, bà Lờ cười hơ hớ một tràng dài rồi oang oang nói:

    - Bởi vì bố mẹ tôi chuyên nghề cua cá, phải dùng đến nơm, đến lờ,đến giỏ, đến hom. Những chiếc lờ đánh tôm đánh cá được gài khắp mương khắp đồng. Mùa nắng cũng như mùa mưa, mùa hè cũng như mùa đông, bố mẹ tôi ít khi nào vắng mặt ngoài mương máng đồng ruộng.  Vào một ngày mẹ tôi đi ra đồng gỡ lờ cua cá, đúng vào hôm đó mẹ tôi trở dạ đẻ, vội quay về nhà lúc trời đã xẩm tối. Tôi được sinh ra vào buổi tối hôm đó, mẹ đặt tên tôi là Lờ.

      Bố tôi khi nghe tôi được mẹ đặt tên như vậy, mặc dù là người it chữ nhưng ông cũng thấy có gì gờn gợn trong lòng, ông hỏi bà, thì bà trả lời: "Đặt tên con gái như vậy là để nhớ cái ngày sinh ra nó, vào đúng lúc tôi đi gỡ lờ cua cá mà ông, ông không thích sao"? Bố tôi im lặng, luống cuống ngượng ngùng.

     Thế rồi tên Lờ của bà được gọi từ lúc sinh ra cho đến bây giờ...

      Thuở ấy, anh Bê và chị Lờ lấy nhau mãi mà chưa có một mụn con.  Anh chị nóng ruột lắm, chỉ mong ngày nào đó có một đứa con để được bế bồng cho ấm cửa vui nhà. Vào những đêm hè trăng rằm sáng tỏ,  anh chị trải chiếu nằm hóng mát ngoài sân, ngắm nhìn trăng thấy hình chú Cuội ngồi gốc cây Đa,  anh chị ước gì một ngày nào đó được lên thăm chị Hằng, thăm chú Cuội để thỏa lòng mơ ước. Có đêm bóng cau đã ngả hẳn phía sân nhà, trăng tròn vành vạnh lặn về phía tây, anh Bê chị Lờ đã ngủ quên ở ngoài sân lúc nào không biêt. Đến gần sáng  anh chị mới tỉnh dậy và vào trong nhà ngủ tiếp. Ngày hôm đó  anh chị quên cả việc ra đồng...

     Rồi bỗng vào một buổi chiều tối mùa thu đẹp trời, lúc anh chị đang chuẩn bị ăn tối thì nghe có tiếng gọi cổng, anh Bê hớt hải chạy ra mở cổng, dưới ánh sáng lờ mờ của hoàng hôn, Bê thấy một gã thanh niên mặt tướt mồ hôi, tay ôm một bó vải không biết bên trong có gì, tay kia cầm chiếc đèn soi. Anh ta vừa hổn hển vừa nói:

    - Tôi ở làng bên đi soi ếch, đến đoạn bờ cong trên đê của làng, thấy tiếng trẻ khóc, đến gần thì hóa ra là một đứa bé mới được vài tháng bọc trong tã cũ, không biết ai bỏ rơi, tôi bế nó và chạy một mạch đến đây, biết anh chị chưa có cháu cho nên đem về gửi anh chị, tôi vội phải đi, anh nhận lấy cháu nhé!

      Anh Bê ngỡ ngàng, chưa kịp nói gì thì anh chàng soi ếch đã vụt biến đi. Anh Bê ôm thằng bé đem vào trong nhà. Chị Lờ vội ngó ra xem anh Bê có gì, chị ngỡ ngàng khi nhìn thấy trong vòng tay anh Bê là một đứa bé khoảng hai tháng tuổi, trông rất kháu, mắt đen lay láy, nó có chim, lưỡi đỏ hỏn thò ra liếm miệng tóp tép. Chị sung sướng, tràn đầy sung sướng! Chị ôm nó vào lòng. Vài ngày sau chị đặt tên cho thằng bé là Đê, vì nhặt được nó trên bờ đê của làng.

      Từ đó thằng bé có tên là Đê

      Thằng Đê được anh chị nuôi cẩn thận, hằng ngày mẹ Lờ cho nó uống nước bọt cơm, pha ít đường thỏi. Thời ấy lấy đâu ra tiền mà mua sữa. Thế nhưng lạy trời, thằng bé cứ lớn lên như thổi, phởn nhanh như ông Gióng.

      Thắm thoắt qua bao mùa lúa, thằng Đê đã tới tuổi đi học. Anh Bê và chị Lờ gửi thằng cu Đê lên tỉnh, nơi có trường lớp đàng hoàng.

       Thế rồi, "Cuộc đời như bóng câu qua cửa sổ", thằng Đê học hành mỗi ngày một tăng tiến, (chắc cái "giống" nhà nó ngày xưa cũng là có học), đến một dịp chọn tuyển, người ta đã chọn nó cho đi nước ngoài. Cũng từ ngày nó ở nước ngoài, rất ít khi nó gửi thư về thăm bố mẹ nuôi. Ông Bê và bà Lờ cứ nghĩ có thể là nó bận nhiều việc, hay là cu Đê tìm được bố mẹ đẻ của nó rồi chăng?

     Tuổi về già, trong nhà ông Bê và bà Lờ lại chỉ còn đườn đưỡn có hai người. Những lúc trái gió giở giời, ông bà chỉ mong thằng Đê con nuôi có mặt ở nhà để được nó chăm sóc nâng giấc cho bố mẹ. Nhưng những niềm mong ước nhỏ nhoi của ông bà càng ngày càng "biệt vô âm tín".

     Vào một ngày gió mùa đông bắc đột ngột dội về, ông Bê thấy người rạo rực khó ở, các khớp buốt như có dòi bọ chạy trong xương tủy, ông thấy mình đã "gần đất xa trời". Bà Lờ hôm ấy lại không có nhà, bà bận ra đồng làm cỏ cho khu ruộng ngoài bãi và chăn đôi bò khoang, một tài sản lớn của gia đình. Ông Bê chợt nhớ lại một thời trai trẻ, mỗi ngày ông cày bao nhiêu thửa ruộng, ăn một bữa hàng năm sáu bát cơm, thế mà bây giờ "dưới bảo trên chẳng nghe".

     Nằm trên chiếc giường tre đã theo ông từ ngày lấy vợ, ông ứa hai dòng nước mắt nóng hổi và nhớ tới thằng Đê, trong lòng ông xốn xang khi nghĩ về nó và ông cũng thầm hiểu rằng tại sao nó lại ngại liên lạc với bố mẹ nuôi của mình.

     Ông thấy mình đơn độc và cảm thấy bất hạnh. Cái tương lai mờ mịt mà ông trông đợi cho đến giờ này chẳng còn thấy tăm hơi đâu nữa. Lúc này ông cũng mới ngộ ra rằng: "Con cái là món quà trời cho". Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, ông bỗng nghe thấy tiếng bà Lờ văng vẳng: "Ông Bê à, tôi vừa về đến đầu làng thì gặp ông trưởng thôn cho hay mai ngày kia thằng Đê nó về thăm vợ chồng mình"!

    Con tim ông bỗng thổn thức khi nghe được những lời lạ tai ấy và ông lại chìm vào giấc mơ như đã từng mơ từ thuở ban đầu...

    "Có người thường tìm hy vọng vào lúc hoàng hôn"!

 

                                                                                             Vùng cam Bố Hạ, ngày đầu Đông 2017

Tình Yêu

đăng 20:50, 27 thg 6, 2017 bởi Hoàng Lê Vũ   [ cập nhật 10:48, 28 thg 6, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân ]


Yêu và Tình Yêu luôn là Ngọn lửa sáng ở mọi thế hệ....(Anh Lê Quốc và anh Nguyễn Phúc Giác Hải)

CHUYỆN MÈO VÀ CHUỘT (Truyện vui thời sinh viên)

đăng 19:22, 14 thg 11, 2016 bởi Hoàng Lê Vũ   [ cập nhật 03:41, 31 thg 7, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân ]

Có một con Chuột bị Mèo săn đuổi. Chuột chạy vào đúng chỗ con Trâu đang đứng ăn cỏ. Trông thấy Chuột hốt hoảng như vậy, Trâu hỏi Chuột:

- Làm sao mà chạy toáng lên như bị cháy nhà thế hử?

Chuột lắp bắp trả lời:

- Tôi đang bị Mèo nó săn đuổi đằng sau!
Trâu thấy vậy, thương tình liền nói:

                                                                                  - Hãy đứng ra phía đằng đuôi của tôi!

Chuột liền trú ra đằng sau của Trâu, tức thì Trâu ị một bãi to trùm hết cả Chuột. Ngay lúc đó, Mèo cũng vừa chạy tới, tìm không thấy Chuột đâu cả, ngơ ngác ngó quanh: "Quái lạ, nó vừa chạy đến đây mà sao đã biến đi đâu mất rồi"?

Chuột ở trong đống phân Trâu, vì ngạt thở không chịu được, liền ngóc đầu ra, cùng lúc đó Mèo nhìn thấy Chuột và vồ ngay tức thì. Mèo đem chuột ra ao rửa sạch phân Trâu và ăn Chuột ngon lành!

Có 3 bài học được rút ra từ chuyện này:

- Thứ nhất: Ở đời có những kẻ làm bẩn ta chưa chắc đã là người xấu.

- Thứ hai:
Có những kẻ làm sạch ta, chưa chắc đã là người tốt.

- Thứ ba: Khi đã trốn rồi thì trốn cho kỹ, đừng có mà "thò đầu ra làm gì"!



                                                    (Ghi theo lời kể của Đàm Giang - 14.XI.2016)

KẺ CẮP GẶP PHẢI BÀ GIÀ

đăng 22:01, 28 thg 8, 2016 bởi Hoàng Lê Vũ   [ cập nhật 03:43, 30 thg 8, 2016 bởi Điều Nguyễn Xuân ]

                                                                                      (Chuyện cổ dân gian TS)



     Có tên "Kẻ cắp" lọt vào nhà của một "Bà Già". Vì sơ ý nên bị lộ, hắn bị săn đuổi, trốn chạy ngay vào phòng ngủ, tiện tay với một tấm chăn chùm kín đầu nhưng vẫn hở phần sau vì chiếc chăn quá ngắn so với tầm vóc của hắn.

     Một "Mụ Cáo" đi qua cửa sổ thấy vậy ghé mõm vào:

     -Trò cũ rích, "Giấu đầu hở đuôi"!

     Cùng lúc ấy, một gã "Pháp sư Phù thủy" xuất hiện, nghe thấy "Mụ Cáo" mỉa mai như vậy, lão dương dương tự đắc thốt lên:

     - Chuyện vặt, ta chỉ cần yểm cho một "Lá Bùa" thì mọi việc sẽ "im re"!

     Bỗng "Bà Già" xuất hiện, (trong tay lăm lăm cán cuốc và thòng lọng) quát lớn:

     - Tao biết hết cả rồi, một lũ "Rắn Rết" gian tặc!

     Ngoài trời, sấm chớp mưa giông bỗng nổi lên đùng đùng...

     Ở đời, 
"Bóng tối" luôn tìm mọi cách để  trốn chạy "Ánh Sáng"

                                                                                                        HN, 29.VIII.2016

Ngày quốc tế phụ nữ 8.3 nhớ về: Người phụ nữ trong tác phẩm “Belle – Nhà thờ Đức Bà Paris”

đăng 17:55, 8 thg 3, 2015 bởi Hoàng Lê Vũ   [ cập nhật 08:50, 6 thg 8, 2017 bởi Điều Nguyễn Xuân ]

YouTube Video


Tuyết Sơn


Victor Hugo  (Sinh 26 tháng 2,1802 tại Besançon – Mất 22 tháng 5, 1885 tại Paris) là một nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch thuộc chủ nghĩa lãng mạn nổi tiếng của Pháp. Ông cũng đồng thời là một nhà chính trị, một trí thức dấn thân tiêu biểu của thế kỷ XIX.

Thành công vang dội của hai tác phẩm Nhà thờ Đức Bà ParisNhững người khốn khổ đã đưa Victor Hugo trở thành tiểu thuyết gia của công chúng.

Victor Hugo đã cống hiến lớn lao cho sự đổi mới thơ ca và sân khấu. Ông được người đương thời ngưỡng mộ nhưng cũng gây ra tranh cãi ở một số tác gia hiện đại. Cuộc lưu đày 20 năm trong đế chế thứ hai của ông đặt ra sự suy ngẫm cho nhiều thế hệ về vai trò của một nhà văn trong đời sống chính trị xã hội.

Những lựa chọn mang tính đạo đức và chính trị của Victor Hugo, cùng với những kiệt tác văn học đã đưa ông trở thành gương mặt nổi bật của thời đại đó. Khi qua đời, Victor Hugo được nhà nước cử lễ quốc tang và thi hài ông được đưa vào điện Panthéon

Nhà thờ Đức Bà Paris (tiếng Pháp: Notre-Dame de Paris, 1831).  Victor Hugo  đã nhiều lần đến nhà thờ Đức bà Paris để ngắm kiến trúc cổ của ngôi nhà thờ và nảy ra ý tưởng viết một cuốn tiểu thuyết có tính chất lịch sử lấy bối cảnh Paris thời Trung cổ. Ông muốn ngôi nhà thờ cổ kính tráng lệ vượt lên trên thời gian và tất cả những biến cố. Tác phẩm đã thể hiện được sự vươn đến một tầm cao triết lý, qua cách mô tả một định mệnh đã dẫn các nhân vật gắn liền với ngôi nhà thờ này cho đến chỗ chết, chỗ hủy diệt. Chính cảm hứng bi quan này đã đem đến cho tác phẩm vẻ lớn lao và hoang dại. 

Cô gái Bohémiens xinh đẹp Esméralda làm nghề múa rong ngoài phố trên quảng trường trước nhà thờ Đức bà. Vẻ đẹp của cô đã làm rung động biết bao trái tim của các đấng mày râu. Vở ca kịch “Belle” đã được nhiều nước trên thế giới dàn dựng, nhưng tác phẩm này được các nghệ sĩ Việt Nam thể hiện một cách độc đáo và sinh động qua lời Việt của nhạc sĩ Thái Thịnh.

Thân tặng các bà, các chị  tác phẳm này nhân ngày quốc tế Phụ Nứ 8.3. Qua đó chúng ta nhận thấy rằng “Phụ nữ luôn là những bông hoa hấp dẫn tràn đầy sức mạnh” đúng với một câu danh ngôn “Một sợi tóc của người phụ nữ mạnh hơn cả mười đôi bò kéo” 
Chúc các Bà các Chị một ngày vui tràn trề…

Hà Nội, 8.3.2015

Tử

đăng 01:41, 26 thg 2, 2014 bởi Hoàng Lê Vũ

Nguyễn Thi Huyền

- Chết trong chùa gọi là Tự Tử. 

- Chết một cách lãng xẹt gọi là Lãng Tử. 

- Bị chấy rận cắn chết gọi là Chí Tử. 

- Bị điện giật mà chết gọi là Ðiện Tử. 

- Ði ăn yến tiệc, đi "tiểu tiện" mà chết gọi là Tiểu Yến Tử. 

- Chết đuối gọi là Giang Tử. 

- Chết ở nông trại gọi là Trang Tử. 

- Người to lớn mà chết gọi là Khổng Tử. 

- Không ốm đau mà chết gọi là Mạnh Tử. 

- Chết khi mọi việc đã hoàn tất gọi là Chu Tử. 

- Cha chết gọi là Phụ Tử, mẹ chết gọi là Mẫu Tử. 

- Em chết gọi là Ðệ Tử, vợ chết gọi là Thê Tử. 

- Chồng leo núi mà chết gọi là La Sơn Phu Tử. 

- Thầy giáo chết gọi là Sư Tử"

“Tình yêu” của ngày 8.3

đăng 10:02, 7 thg 3, 2013 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 03:42, 31 thg 7, 2017 ]

                                    Tuyết Sơn

 

Trẻ thơ khi bắt đầu chuyển sang tuổi  mới lớn thường hay hỏi “Tình Yêu là gi”?  Mọi cái đu bắt đầu mới mẻ với nó, mọi cái dường như rất lạ với nó và tâm tính của nó không còn ngây thơ như ngày xưa. Nhiều lúc đôi mắt nó ngỡ ngàng, ngơ ngác và rồi còn giận hờn  pha lẫn vui buồn. Chẳng thế mà thi sĩ Hồ Xuân Hương đã từng phải thốt lên rằng: “Kẻ lạ bầu Tiên mỏi mắt dòm

Nhớ lại ngày xưa ta cũng đã từng hiểu rằng: Tình yêu lứa đôi là sự trao nhận một  thứ Lửa  thiêng mà tạo hóa đã dành cho người Nam và người Nữ”.

Còn đến bây giờ, cuộc đời mà ta đã trải qua nhiều chuyện vui buồn, thì ta không còn náo nức muốn định nghĩa “TY” là gì nữa, bởi mọi lý lẽ đã trở nên quá rõ nét và quen thuộc rồi. Cũng từ chặng đường đã qua mà ta từng thấm đượm bao nhiêu vị cay đắng, ngọt ngào và nhớ mãi dấu vết của cái ách gông cùm dịu dàng và có phần đau đớn xót xa do bởi một "mối tình xưa" để lại… và rồi những mong được tận hưởng giây phút hiếm hoi của Tự do, Tự do…

 “Giờ đây, mỗi ngày và cho đến mãi về sau vẫn có những phút giây còn vang vọng mãi bên ta  những âm thanh quen thuộc, tha thiết, nồng nàn của người  mình yêu dấu”…Chẳng bao giờ quên...

 Thôi không đĩnh nghĩa hay giải nghĩa “TY”  là gì nữa, nhưng về Tình Yêu,  nhìn vào các điểm riêng của sự đắm đuối, gồ ghề và gai góc của nó, ta vẫn còn thấy nổi lên nhiều nghĩa, nhiều từ:

   -  “Tình Yểu”  như một mỏ tài nguyên quý hiếm, khi được khám phá và khai thác cạn kiệt, thì nó bị lấp vùi!

   - “Tình Yếu”     là một cái cạm bẫy bằng “mật ngọt” dành cho những “con mồi” tham lam, non nớt, dại khờ.

   - “Tình Yệu”    dành cho những  kẻ “đồng tính”, bệnh hoạn.

   -  “Tình Yều”  là cảm nhận sâu sắc về “ Yêu” của đôi "Trai Gái"  khi tuổi đã  xế chiều….

   -  "Tình Yễu"     là cảm xúc "ân hận, tiếc nuối"  khi đã lựa chọn mối tình "Cũ người, mới ta".

                   Vì thế nên mới có thơ rằng:

Vui thay mồng Tám tháng Ba!

Vài lời chia sẻ:  các Bà, các Cô.

Vạn ngày "Son,.. Trẻ,.. thắm tô"

             Vòng tay  ghì xiết... một “Bồ”… người Yêu…

 

                                                                                                                                           H.N 8.III.2013

Ở đời đừng nên chơi với những thằng dại

đăng 08:16, 19 thg 11, 2012 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 06:05, 8 thg 4, 2013 ]

Có một người thợ săn đi vào rừng, bắn bị thương một con gấu chó. Anh ta đem gấu về nhà, chữa lành vết thương cho nó. Từ đó giữa Người và Gấu trở thành Bạn.

Vào một ngày nắng oi ả. Người và Gấu vào rừng đi săn. Đến quá trưa, vẫn không săn được con thú nào.  Mệt quá, người thợ săn ngồi dựa vào một gốc cây đã bị mục và ngủ  thiếp đi lúc nào không hay. Gấu ta đứng bên cạnh canh gác để cho Người ngủ.

Được một lúc, có một con ruồi từ đâu bay đến, nó đậu vào chóp  mũi của Người. Gấu ta thấy vậy lấy tay xua đuổi,  con ruồi bay đi.

Một lát sau, con ruồi lại bay đến, nó tiếp tục đậu vào chóp mũi Người, Gấu  lấy tay xua, ruồi bay đi.

Nhưng rồi, như đã quen hơi, con ruồi  tiếp tục quay  trờ lại, đậu vào chóp mũi Người. Lúc này Gấu ta liếc nhìn sang bên, thấy một tảng đá to, Gấu bước tới bê tảng đá, rồi nhẹ nhàng quay lại nhằm đúng con ruồi, ra một đòn quyết định.  Con ruồi đậu trên mũi Người  nát bét.

  Bởi vậy: “Ở đời đừng nên chơi  với những thằng dại” !

                                                   

                                                          T.S (ghi theo lời kể của thầy giáo Cận, Nghệ Tĩnh)

                                                                    Hà Nội, 20 tháng 11 năm 2012

 

Ăn không nên đọi, nói chẳng nên lời

đăng 08:30, 30 thg 6, 2012 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 03:43, 31 thg 7, 2017 ]

Trần Ngọc Lân

Trong miền Trung, xứ Nghệ,  “đọi” là cái bát.  Ở đời, người ta ăn thì bằng bát, bằng đọi, nói thì bằng lời. Vậy mà vi lẽ gi có người lại phải mang  cái tiếng là kẻ “Ăn không nên đọi, nói chẳng nên lời”?

Đọc câu thành ngữ này chúng ta thấy ngay sự tương quan giữa “ăn” và “nói”. Hẳn đó là hình ảnh của một đứa trẻ tầm hai,  ba tuổi đang tập ăn, nên “cắn hạt cơm chưa vỡ” hoặc ăn không thành bát, thành đọi, dở dở dang dang… Còn nói thì bập bẹ theo kiểu gặp gì nói nấy, lơ mơ chưa diễn đạt được  rành rọt ý định của mình.

Nhà văn Trần Ngọc Lân

Trong cuộc sống hàng ngày đôi khi chúng ta gặp phải một người khi  ăn uống theo kiểu bơ bải không ra bữa, tay cầm cái bát không ra đầy ra vơi…còn nói năng thì lí nhí, nhát gừng…làm cho người nghe khó hiểu, đó là người “Ăn không nên đọi, nói chẳng nên lời” thì còn gì buồn hơn ?

Bên cạnh câu thành ngữ trên, chúng ta còn được nghe câu: “Ăn đã vậy múa gậy làm sao?”. Đấy cũng là sự so sánh trước tiên là “ăn”, rồi sau đó là “lời nói cũng như việc làm” sao cho xứng đáng kẻo mang cái tiếng:

“Có ăn mà chẳng có làm

Không dưng ai dễ mang tàn đến che ?”

1-10 of 25

Comments