Home‎ > ‎Truyện 1‎ > ‎

Đơn giản, chỉ là...MẸ



Mời anh chị click vào nút PLAY, để thưởng thức bài hát "YÊU MẸ KÍNH CHA", do Ts Trần An Bài sáng tác, đồng thời đọc những truyện thật ngắn
dưới đây để nhớ thêm nữa .. dù vẫn còn đang nhớ,
"Công Cha như núi Thái Sơn, Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.", và...nếu có rưng rưng nước mắt, xin đừng trách người post bài!

Yêu Mẹ Kính Cha

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ,
Gánh nặng cuộc đời, không ai khổ bằng Cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ,
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha.

Công Cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng yêu Mẹ, kính Cha
cho tròn, chữ Hiếu mới là đạo con

Tần tảo sớm hôm, Mẹ nuôi con khôn lớn,
Mang  tấm thân gầy, Cha che chở đời con.
Ai còn có Mẹ, xin đừng làm Mẹ khóc,
Đừng tô nét buồn lên mắt Mẹ, người ơi!



___________________________________________

Câu chuyện thứ 1:  ĐƠN GIẢN,CHỈ LÀ … MẸ
(Đọc thấy trên FB KTS Lê Minh Hưng)


Trong 1 gia đình đông con:
- "Mẹ ơi ! Con muốn mua xe máy, mẹ mua cho con nhé !" -"Con muốn học anh văn !" -"Con muốn 1 cái váy mới !" -"Con cần 1 cái laptop mẹ à !"
- "Ừ, để mẹ lo"
20 năm sau:
- "Mẹ ơi! Con muốn làm chính trị gia, mẹ ủng hộ con nhé !" -"Con muốn học thạc sĩ, mẹ lo cho con nhé !" -"Con muốn làm ca sĩ !" -"Con muốn mở công ty điện tử !"
- "Ừ, để mẹ lo"
30 năm sau:
- "Mấy đứa có khỏe không ?" - "Con chuẩn bị đi họp rồi, mẹ sang nhà chú Ba chơi nha !" -"Con sắp đi làm đồ án, mẹ sang nhà em Tư nha" -"Con đi lưu diễn, mẹ sang nhà chú Út nha !" -"Con bận rộn rối trí lắm mẹ à ! Híc .."

- "Ừ, để mẹ tự lo..."


Câu chuyện thứ 2 : MỘT MÌNH MẸ
( Xuan Canh Ta )


Chiến tranh ác liệt. Bố ra chiến trường. Mẹ cô độc dắt con lánh nạn khắp nơi. Hòa bình. Bố không trở về. Mẹ khóc hằng đêm trong ngóng mong.
Năm năm sau, mẹ quyết định lập bàn thờ, di ảnh bố.
Một mình mẹ vất vả nuôi con. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác lại cướp mất mẹ.
Hôm bức ảnh mẹ được đưa lên bàn thờ bên cạnh bố, bất ngờ bố trở về !
Tất cả chợt vỡ oà......

Bức ảnh bố được hạ xuống. Trên bàn thờ ...mẹ lại một mình.


Câu chuyện thứ 3 : MẸ GHẺ

Khi em 6 tuổi, theo cha về với mẹ ghẻ, làm đủ việc mà vết roi mới chồng lên dấu đòn cũ...
Dì muộn chồng, quá dữ dằn, ruột thịt chẳng ai muốn gần, đành lấy cha... Em 15 tuổi, cha mất. Đinh ninh em bỏ đi, ngày mở cửa mả, Dì đuổi khéo :
- Có muốn về với bà ngoại mày không ?
Em cúi đầu, nói trong nước mắt:
- Con đi rồi, mẹ ở với ai ?
Từ sau câu nói, bà mẹ ghẻ trầm tư, về, đi chùa, ăn chay.
Em trở thành cậu ấm, rồi thành một thạc sĩ, mẹ con thân thương, đổi thay như phép màu.


Câu chuyện thứ 4 : VÚ ƠI! MẸ ƠI!
( Hollyanngo )

Mẹ tôi sanh năm một. Khi sanh em gái, mẹ nhờ Vú chăm sóc tôi.
Vú thương yêu tôi như báu vật. Tôi lẩn quẩn quanh Vú suốt ngày lẫn đêm.

Năm tôi 13 tuổi, Vú bỏ tôi theo con gái lên Sài Gòn. Nhớ Vú, tôi buồn, bỏ ăn, bỏ học và trở bệnh nặng. Hay tin, Vú lập tức về thăm tôi, và ở lại với tôi. Lần nầy, mẹ không cho Vú gần gủi tôi thường xuyên, tối đến, mẹ không cho tôi ngủ chung với Vú.

Năm tôi 14 tuổi, Vú lại xa tôi lần nữa. Lần nầy tôi buồn nhưng không bệnh, vì mẹ hứa mỗi kỳ hè, nếu tôi ngoan và học giỏi, mẹ sẽ cho tôi đi thăm Vú suốt 3 tháng hè. Tôi và Vú vui vẽ như vậy cho đến năm tôi tốt nghiệp đại học.

Năm tôi 30 tuổi, Vú cũng già lắm rồi. Ngày tôi vượt biển tìm tự do, không kịp thăm Vú, không kịp nói lời từ giả.

Định cư tại Hoa Kỳ không bao lâu, tin dữ bay đến: Vú đã trút hơi thở cuối cùng, và trước khi nhắm mắt có gọi tên tôi. Tôi nghẹn ngào gọi Vú lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng: “Vú ơi! Mẹ ơi! giữa hai hàng lệ rơi.

Câu chuyện thứ 5 : PHẤN SON

Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: "Bạn gái con xinh."
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: "Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không ?…"
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.


Câu chuyện thứ 5 : CUA RANG MUỐI

Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu.
Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, mua cua biển gạch son, rang muối, mời mẹ. Các con vui :
- Cua biển rang muối thật đó mẹ.
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém :
- Còn răng đâu mà ăn !


Câu chuyện thứ 7 : VÒNG CẨM THẠCH
(Jang My)


Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm mọi cách nói thôi, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường... Đến khi tay mẹ đen sạm, nhăn nheo, mẹ vẫn chưa một lần có để đeo.
Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía , cười :
- Mẹ già rồi, tay nhăn nheo, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui !
Chị em rưng rưng…


Câu chuyện thứ 8 : XÓT XA

Tần tảo dành dụm những đồng tiền từ mớ rau, củ khoai, con cá, con tôm bắt được, gởi lên cho chị Hai ăn học. Trãi dài năm tháng,… chị Hai làm lớn, một công ty du lịch. Dễ chừng mãi bốn năm năm, chị Hai mới về. Cả nhà vui khôn xiết. Tờ mờ sáng, Má chèo xuồng qua chợ nổi, về, làm bữa cơm thịnh soạn :
- Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu !
Đang ăn, chị Hai giật mình, khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào :
- Ai làm bê bối cẩu thả thế này ? Kiểu này trên con, con bắt đổ bỏ, phạt trừ lương !
Chị Hai ngoe nguẩy lên nhà trên. Má ngồi im như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi, la lên, giọng còn ngọng nghịu:
- Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má ơi!


Câu chuyện thứ 9 : MẸ !
(Vương thị Vân Anh)

 
Mẹ tần tảo cho con khôn lớn. Vai Mẹ nặng hơn khi con vào đại học.
Bao năm học xa nhà, tuần nào con cũng viết thư thăm Mẹ, Mẹ cầm thư con, rớt nước mắt vì vui, nhưng Mẹ có biết con nói gì đâu !
...
Mẹ đâu biết chữ !

Câu chuyện thứ 10 : QUÀ CHO MẸ
(Phạm Thị Kim Anh)


Lúc còn nhỏ mỗi lần thấy mẹ đi chợ về là cô lại lao ra lục giỏ để tìm cái bánh hay gói bỏng ngô. Và mẹ chẳng bao giờ làm cho cô thất vọng cả. Lớn lên, cô lập gia đình và có hai đưa con. Mẹ cô bây giờ đã già đi, suốt ngày bà quanh quẩn bên lũ trẻ. Mỗi lúc đi chợ về cô cũng hay mua quà cho con, nhưng chẳng bao giờ quan tâm đến mẹ. Cô không hiểu rằng những lúc ấy mẹ cô cũng thấy buồn và tủi thân. Ngày mẹ ốm nặng phải đưa vào bệnh viện, cô mua nào là cam, nào là bánh nhưng mẹ chẳng thể nào ăn được nữa cho đến ngày mẹ ra đi mãi mãi

Câu chuyện thứ 11: MÙA CÁ BÔNG LAU
(Võ Thành An)

Quê tôi ở ngã ba sông Vàm Nao, nơi nổi tiếng có nhiều cá bông lau. Dầu vậy, giá cá ở đây cũng không phải rẻ. Đến mùa, thỉnh thoảng má mua một khứa cá nhỏ nấu nồi canh chua để cả nhà cùng ăn. Thường anh chị em tôi nhường phần cá cho má. Má nói cá tanh, thích rau hơn. 
Cậu ở thành phố xuống đòi ăn canh chua cá bông lau má nấu. Cậu chạy mua con cá to. Đến bữa không thấy má gắp cá. Cậu bảo: “Hồi xưa chị thích nhất món cá này?” 
Tôi thấy má tôi bối rối. Giờ tôi mới hiểu là vì sao má bảo không thích ăn cá.

Câu chuyện thứ 12 : LÚC YÊU THƯƠNG HÉO ÚA
Ngày bé, con ôm mẹ thật chặt, vùi vào lòng và thủ thỉ: Con yêu mẹ nhất trên đời.
Ngày bé, con vụng về mua chiếc cặp tóc và loay hoay bọc trong giờ thủ công thật đẹp để tặng mẹ với những lời chúc thật ngô nghê nhưng chân thành biết mấy…
Ngày bé, con pha cho mẹ cốc nước chanh đá mát lạnh để mẹ uống sau những giờ làm việc mệt nhọc và vất vả…
Ngày bé, con rơi nước mắt lo lắng khi mẹ ốm, con ôm cặp lồng chạy vội đi mua cháo tía tô, chạy nhanh quá con vấp ngã, hai đầu gối chảy máu, nhưng con không thấy đau, chỉ muốn chạy thật nhanh mang cháo về cho mẹ ăn rồi uống thuốc. Trên đoạn đường về nhà, con cứ hình dung ra đủ thứ đáng sợ, nước mắt ướt nhòa khuôn mặt, con sợ mẹ rời xa con mãi mãi…
Ngày bé, mỗi khi mẹ mệt, con liền đấm lưng, xoa dầu cho mẹ. Mẹ ôm con và nói: Con yêu mẹ nhiều không ?.
Ngày bé, mỗi khi thấy mẹ buồn, con liền kể tíu tít cho mẹ nghe đủ thứ chuyện trong thế giới trẻ con của mình. Con sợ mẹ buồn mẹ sẽ xa con.
Ngày bé, con viết tập làm văn, lúc nào cũng về mẹ, khắp nơi trong cuộc sống của con, đầy ắp hình bóng mẹ thân thương.
Ngày bé,…. trong con, mẹ là tất cả!


Giờ con trưởng thành, con không còn nói yêu mẹ, ôm mẹ thật chặt mỗi khi ngủ.Giờ con trưởng thành, mẹ ốm, con không còn chạy thật nhanh để mua bát cháo tía tô cho mẹ.Giờ con trưởng thành, mẹ mệt mỏi lo toan, con không đưa bàn tay dịu dàng xoa xoa lên trán mẹ, vuốt nhẹ những nếp nhăn in hằn như cố để xóa đi.Giờ con trưởng thành, mẹ cô đơn, con đang ở bên ngoài vui vẻ nói cười cùng những người bạn.Giờ con trưởng thành, thế giới của con, mẹ đứng bên lề, mẹ đóng vai phụ. Suốt một đời, thầm lặng hi sinh, mẹ mong con trưởng thành, khôn lớn… Nhưng trưởng thành rồi, con giúp được gì cho mẹ? Con cũng giống như lũ chim trời, đủ cánh thì bay đi…Hóa ra trưởng thành lại là lúc yêu thương héo úa... /-