Thanh thản hơn, bình yên hơn, bớt nhọc nhằn hơn

NÓI XẤU TRƯỚC MẶT ( SỐ 5 )

CHÀO NGÀY MỚI. Nguyễn Quang Vinh vừa có bài "Nói xấu trước mặt" số 5 viết về Nguyễn Lâm Cúc. Số này ấm ớ nói xấu một cặp khó tê răng: Họa sỹ Trung Dũng và Nguyễn Lâm Cúc. Trung Dũng thì vốn trước đây lạ, nay quen rồi, dễ thành "xấu". Còn Nguyễn Lâm Cúc, chưa gặp lần nào, mần răng đây? Thôi thì với Lâm Cúc, xin bà con cho phép nói mò, trúng đâu thì trúng vậy.
Nói mò thì nói luôn.


            10. Blogger Nguyễn Lâm Cúc

Đặc điểm địa chất:

Bà này trời nuôi chứ không phải người nuôi. Bà này như con mèo hoang, bị chủ thiếu trách nhiệm, lang thang kiếm sống, thành ra từ bé tới giờ, e không được lần nào vuốt ve, chăm bẳm, bù lại, do điều kiện vậy nên sống với trời, với đất, với sương, với gió.
Thịt ngon.

Đặc điểm địa mạo:

Giải thích: Địa mạo là phía trong, là tính nết, là nếp sống, nếp nghĩ.
Bà này có hai đặc điểm đặc biệt: Một là, chỉ nghĩ tới người, ít nghĩ tới mình, thấy người khác đau, mình đau theo mà không biết đôi khi mình còn đau hơn. Hai là, ai vinh hạnh được bà này quý thì thôi rồi lượm ơi, đòi bà ấy móc tim ra nấu bát cháo hành bồi dưỡng, bà ấy cũng sẵn lòng. Người nào vô phúc làm bà này ghét, thì chết, có làm tới Thủ tướng mà quỳ gối xin bà ấy rũ lòng thương thì nói như con gái Hà Tĩnh: Em nỏ...( tức là không)
Bà này thẳng như cây sồi.
Vì thế, có lần thần núi mới nói: Hỡi dân làng Tánh Linh, nghe ta nói. Cái bụng ta hiểu cái đầu Lâm Cúc nghĩ gì, khi nó buồn thì cái miệng nó cười rất tươi. Khi nó vui thì cái chân nó bước nhanh như con nai, con hươu; khi nó giận thì bàn tay khỏe như con hổ, con báo; khi nó yêu thương thì như con trăn, con đại bàng. Ta nghe nói, nó sống bằng những cái tặc lưỡi. Lấy tặc lưỡi làm căn bản. Nếu nó không biết tặc lưỡi, cái chân nó đưa nó đi xa rồi. Cái tay nó nắm tay người khác rồi. Cái môi nó gửi cho người khác rồi. Trái tim nó cho người khác cầm rồi. Ta lại nghe nói, cái Lâm Cúc của ta không giàu có, thậm chí rất nghèo, nhưng hạt cơm nó ăn, nó biết dành lại một chút cho kẻ khó hơn mình, niềm vui của nó cũng dành lại chút cho bạn cho bè, giấc ngủ của
nó cũng biết dành một chút cho người khác. Thế là nó khổ. Cái bụng ta thương nó nhưng cái đầu ta quý trọng nó. Ta biết, có những khi nó muốn đi thật xa, đi thật xa, nhưng bàn tay nó níu con không dứt ra được, cái mắt nó níu cổng nhà không dứt ra được, cái tóc nó đã nhỡ buông xuống rồi không vấn lên được. Vì thế mà nó làm thơ. Vì thế mà nó làm văn. Vì thế mà nó làm phê bình. Vì thế mà nó sống như con mèo hoang. Vì thế mà thịt nó ngon.

Đặc điểm thời tiết:
Bà này mang trong mình tính nết như thời tiết miền Trung- Đó là nghe Bộ Nông nghiệp & Phát triển nông thôn mách lại thế với Cu Vinh.
Vì sao?
Vì đang vui chợt xìu cái- buồn, thậm chí chúi đầu vào đất mà khóc. Bà này khi khóc thích chúi đầu vào đất khóc, chứ không thích khóc trên vai bạn bè.
Vì sao?
Vì đang bình thường có thể nỗi bão tố. Khôn hồn thì tránh. Xông vào chết. Hình như ( đoán mò) có những khi bà này đã cố nén, nén, nén, vùi, vùi, vùi, chôn, chôn, chôn, nhưng bất chợt tất cả bật ra, nghe ào, lốc bão tới.

Phương án khắc phục:

Phương án này cũng được bên Cục đê điều mách nước nay Cu Vinh ghi ra thôi.
Với bà này, cái tránh thứ nhất để khỏi làm bà này thành lốc bão là không được làm bà tổn thương. Đừng có hóng hớt. Đừng có xí xớn. Đừng có giả vờ. Đừng có thở dài. Đừng có ra vẻ quan tâm. Để bà ấy gió yên biển lặng, chỉ một cách duy nhất, là cứ thế, cứ thế, đơn giản như củ khoai củ sắn, không màu mè, không khách khí, không nói ý văn học. Vì sao. Vì ( đoán mò) nếu ai đó trên người nhiều vết thương chưa lành, thì phải điều trị từ tốn, nhẹ, cẩn trọng, và tốt nhất là đừng gây thêm vết thương nữa.

Tầm nhìn năm 2011 tới năm 2020:

Khiếp, nghe cứ như Hội thảo các nước Đông Nam Á.
Từ nay đến hết năm 2011: bà này thở hắt ra được mấy lần, nhẹ lòng hơn, vui hơn, vững tin hơn. ( Đoán mò: Có thể do con cái trưởng thành chăng?)
Các năm sau đó: Bà này thanh thản hơn, bình yên hơn, bớt nhọc nhằn hơn, vì đã xác định một cách rõ ràng định hướng sống chung với lũ, lấy bạn bè làm đối tác chiến lược và toàn diện, mở rộng hơn về quan hệ bên ngoài nhưng vẫn bảo đảm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của mình.
Dù là mèo hoang, đừng thấy thịt ngon mà lao bừa vào.
Chết.
He he

Comments