Huỳnh Mai

http://yume.vn/maihuynhdt

LỖI HẸN VỚI CAO NGUYÊN



Đã hẹn rồi thôi, lỗi hẹn ...
Xa xôi… chưa một lần về
Bàn chân nhớ hoài phố núi
Đêm nâu cà phê Ban Mê.

*
Giấc ngủ còn âm tiếng thác.
Chòang vai cho ấm một lần.
Phố đợi mà ta cứ ngại
Để rồi cứ mãi bâng khuâng...

*
Rưng rưng mây chiều trĩu nặng
Quanh co... chưa qua nổi lòng,
Con dốc nằm như dấu hỏi
Người còn về lại đây không?

*
Ừ thôi! Thì đành lỡ hẹn …
Cao nguyên chờ ai sương mờ?
Nặng nợ núi đồi, hoa cỏ
Ta về một thoáng… trong mơ.

*
Ta mắc nợ hoài chưa dứt!
Cao nguyên thông xanh bụi hồng.
Xe thồ ngang qua lối nhỏ
Có tìm thấy dấu ta không?

CHỜ BAO LÂU NỮA LẠI... RẰM THÁNG GIÊNG?




Chòng chành tựa nón không quai
Anh như cá lội sông dài biệt tăm.

Đợi nhau cho khuyết trăng rằm
Cho đôi con mắt lá răm cũng mòn.

Dẫu rằng Xuân hãy còn non
Trầu têm đã héo, em còn đứng trông.

Chòng chành nhớ nhớ... mong mong
Người đi, người ở... sang sông mất rồi.

Trèo lên quán Dốc mồ côi
Tình nhân ơi... có nghe lời tình nhân?

Mình em tính cuộc trăm năm
Chờ bao lâu nữa lại… rằm tháng Giêng?!

16.02.09

CHIỀU NHỚ



29.01.09

THÁNG MƯỜI HAI KHẮC KHOẢI




Em mang nỗi nhớ dịu dàng khi anh đi xa
Với lá vàng
với mùa Đông Sài Gòn chênh vênh nắng.
Ấp ủ câu thơ ngọt ngào đằm thắm…
Ánh mắt đợi chờ… vời vợi tháng Mười Hai.

Nỗi nhớ vỡ oà khi gió lung lay
Thành cơn mưa bất ngờ chiều thứ Sáu.
Bàn tay lùa giấu lạnh vào trong áo
Vơi bớt chút nào... cái rét phía anh không?

Giấc mơ chẳng ngoan đầy ắp căn phòng
Ghét… nỗi nhớ… khuya rồi chưa chịu ngủ!
Lọc xọc trái tim...
lạc nhịp bài luân vũ.
Gõ vào đêm mòn cả tiếng dương cầm.

Gõ vào đêm mòn cả ánh trăng .
Em chợt thành em… tháng Mười Hai khắc khoải.


06.12.08


QUÀ XUÂN



Tặng anh một đóa mai vàng

Và muôn chim hót xênh xang đất trời.
Tặng anh một nụ hồng môi
Ngọt thơm những tiếng nói cười, dạ thưa...

Tặng anh trong vắt nắng mùa,
Lá biêng biếc lá, xuân vừa thắm xuân.
Nhận đi anh, chớ ngại ngần
Để em theo cánh gió xuân... bay về.

27.01.09



Comments