Trang chính‎ > ‎Chào ngày mới‎ > ‎

Lưu ý khi dùng củ đậu (củ sắn) làm thuốc


Củ đậu hay củ sắn - Pachyrrhizus erosus (L.) Urb., thuộc họ đậu - Fabaceae. Dây leo, có rễ phình thành củ. Lá kép có ba lá chét. Hoa màu tím nhạt mọc thành chùm ở nách lá. Quả có lông. Hạt dẹt. Ở nước ta, củ đậu được trồng khắp nơi. Trồng bằng hạt, thời gian từ lúc hạt nảy mầm đến khi thu hoạch củ là 110 - 120 ngày.


Chế biến làm thực phẩm: củ đậu ăn được nhưng hạt lại rất độc. Cành lá dùng làm phân xanh. Củ đậu là loại rau được ưa chuộng từ Bắc vào Nam . Củ đậu ăn tươi mát, có tác dụng giải khát. Dùng xào thịt, tôm tép, nấu thay rau ăn ngon miệng. Người ta còn dùng củ đậu kho với thịt, hầm thịt, làm gỏi, làm nhân bánh đa nem, lẫn với thịt nạc băm, thịt cua biển, thịt tôm tươi và mộc nhĩ, bún tàu làm nhân bánh xèo (lẫn với tép bạc, thịt ba rọi).


Củ đậu chứa các thành phần tính theo g%: protid 1,0, glucid 6,0, cellulose 0,7 và theo mg%: calcium 8, phosphor 16 và vitamin C 6,0.


Sử dụng làm thuốc: củ đậu, hạt, lá, hoa được dùng làm thuốc. Củ có vị ngọt, tính mát, có tác dụng sinh tân chỉ khát, được dùng trị bệnh nhiệt khát nước, trường phong hạ huyết (đi ngoài ra máu). Hạt cây củ đậu chỉ dùng giã nhỏ nấu với dầu mè để nguội bôi chữa ghẻ. Có thể phối hợp với quả bồ hòn và hạt máu chó…


Lá cây có chất độc, nên cũng chỉ dùng chữa bệnh ngoài da. Hoa củ đậu dùng trị trúng độc rượu cồn mạn tính.

Phụ nữ thường dùng củ đậu tươi xắt lát xoa hoặc ép lấy nước bôi mặt cho mịn da, khỏi nứt nẻ. Củ đậu khô có thể tán bột dùng làm phấn bôi mặt, xoa rôm, sảy.

TS. VÕ VĂN CHI, nguyên giảng viên Đại học y dược TP.HCM
Comments