Trang chính‎ > ‎Hoàng Kim‎ > ‎

Dưới đáy đại dương là ngọc

1. SÓNG BẮT ĐẦU TỪ GIÓ
Sáng thứ sáu (14/08/09) Tiết đầu tiên em xuống lớp 12C7 , thấy một bé gái khoảng bốn tuổi, đang chạy tung tăng từ trong lớp học chay ra. Em thắc mắc không biết bé gái là con cô giáo nào, sao hôm nay theo mẹ đến trường. Đến cửa lớp em hỏi cháu bé ” Con là con của mẹ nào đây?” Bé gái trả lời ” con là em chị Thảo” . Thế là em biết là em gái của một nữ sinh trong lớp. Chắc không có người trông em nên vừa học vừa trông em. Em đến cửa lớp nghe một nam sinh nói giỡn với cháu gái : ” Ra không? anh đánh gãy răng bây giờ”.  Cháu gái trả lời : ” Em gãy răng sẵn rồi! ” Em mắc cười quá, không nhịn được cười đến nổi không nói được ” Good morning, class”… Trẻ thơ thật dễ thương anh nhỉ? Em không biết em đã yêu trẻ thơ từ bao giờ. Nó giống như câu: ” Sóng bắt đầu từ gió, gió bắt đầu từ đâu.  Em cũng không biết nữa, lúc nào ta yêu nhau”  Buồn và rất muốn nói chuyện với anh nhưng không được nên tào lao chơi với anh vậy mà.  Chúc anh vui thật nhiều và khỏe nũa chứ.

2. CHUYỆN CƯỜI RƯNG RƯNG
Em kể anh nghe một chuyện cười nhe, có thật 100%, em không nói thêm bớt tí nào đâu nhe. Sáng ngày 14/08/09 lúc 10:30 , em đang đứng trước cổng trường chờ cho dòng người từ trong đi ra hết em mới chạy xe vào được. Lúc ấy có một cháu bé khoảng 5 hay 6 tuổi chạy đến bên em. Cậu bé bảo : ” Cô ơi cho cháu xin tiền!” ; nhìn thấy cháu bé nhỏ quá mà phải đi xin em thương lắm. Mặc dù đứng nắng nhưng em mở cặp ra để kiếm tiền cho. Rủi thay trong cặp em không còn đồng tiền lẻ nào cả. Em nói với cháu bé là ” để cô vào trong trường rồi cô sẽ có tiền lẻ cho con nhe”. Cháu bé nói, ” Cô cho cháu tiền chẵn cũng được mà “. Em cười và nhìn cháu bé thật ngây thơ và đáng yêu đến dường nào.  Thằng bé sốt ruột nói tiếp : “Hay để cháu đi đổi tiền dùm cô nhé”. Em càng mắc cười hơn. Em cố tìm trong túi đựng viết, chỉ còn sót lại đồng xu 1000đ cho cháu bé. Lòng em se thắt, giá như mình còn nhiều đồng xu ấy để cho cháu bé nhỉ. Sau khi nhận tiền xong, cậu bé nhìn hộp nước em đang treo trên xe, bảo ” Cô cho cháu hộp nước nầy nhe? “. Em  lấy hộp nước cho cháu bé và mỉm cười rưng rưng … 

3. EM MUỐN NGHE GIỌNG ANH DÙ CHỈ BA CHỮ THÔI
Anh kính mến! Em rất muốn nghe giọng nói của anh dù chỉ ba chữ thôi. Vậy mà không được. Thấy ghét ơi là  ghét.  Em gởi thật nhiều lời nhắn và tag cho anh hết làm việc và đọc mệt xỉu luôn. Thấy ghét…. Bibi nghe. . 

4. THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG
Anh kính mến! Em đã nghe lại những bài ” Hòa Tấu” và em đã phân loại thành ba đĩa : hai đĩa hòa tấu ( một nhạc Việt, một nhạc vui nước ngoài. Một đĩa nhạc có lời về ngày cưới gồm cả nhạc Việt, Pháp… Em sẽ tuyển lại và in thành sáu đĩa ( hai bộ): một để ở nhà lúc rãnh rỗi anh chị nghe. Một gởi tặng LN  Ba bài hòa tấu nhạc Việt đầu tiên em chọn là ” Thương về Miền Trung”,” Lòng mẹ” “Tình cha” còn những bài sau thì bài nào có ý nghĩa em sẽ đem vào. Nhưng ba bài đầu tiên phải theo thứ tự như thế; anh chịu không?. Fm đã lên danh sách các bài hát rồi và rất muốn tặng bé N nhiều hơn nữa. Em rất muốn làm được một điều gì đó thật tốt đẹp cho bé N, L và cho cả anh chị nữa. Em cầu mong những người thân của anh luôn vui, khỏe, hạnh phúc . Riêng anh, em mong anh rất vui, rất khỏe và rất hạnh phúc nhé! 

5. LUẬN BÀN VỀ TRIỆU MẪN
Triệu Mẫn có tên là Triệu Minh, tên thật là Minh Minh Đặc Mục Nhĩ, hiệu là Thiệu Minh quận chúa, người Mông Cổ, con gái của Nhữ Dương Vương Sát Hãn Thiếp Mộc Nhân. TTrong bản in lần thứ hai, Triệu Minh đổi tên là Triệu Mẫn. Triệu Minh hay Triệu Mẫn đều là tên Hán do cô tự đặt cho mình. Trương Vô Kỵ là con trai của Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố, nghĩa phụ là Tạ Tốn. Từ nhỏ sống trên Băng Hoa đảo Cái tên Vô Kỵ được Tạ Tốn đặt theo tên đứa con đã bị Hỗn Nguyên Tịch Lịch Thủ Thành Côn giết chết khi vừa mới chào đời. Cuộc đời của Trương Vô Kỵ trải qua trăm đắng ngàn cay, từ nhỏ đã phải chứng kiến cái chết của cả cha và mẹ, sau đó lại bị trúng Huyền Minh thần chưởng của Huyền Minh nhị lão tưởng như chết đi sống lại. Vô Kỵ được Thái cực tôn sư Trương Tam Phong tìm mọi cách cứu chữa nhưng không thể nào giải hết được chất độc trong người. Một trong những bước ngoặt của cuộc đời Trương Vô Kỵ là gặp Triệu Mẫn, quận chúa của Nhữ Dương Vương. Tuy là oan gia, hai người ở thế đối nghịch nhau nhưng tình yêu của họ ngày càng sâu đậm dù bao khó khăn, sóng gió, tình yêu của họ vẫn không đổi. Triệu Mẫn là người xinh đẹp, thông minh và sâu sắc nhưng cũng rất si tình. Trải qua chông gai hoạn nạn, cuối cùng Trương Vô Kỵ cũng hiểu ra được Triệu Mẫn là người mình yêu thực sự và cho dù đại nghiệp đã thành, Chu Nguyên Chương thay lòng đổi dạ nhưng Trương Vô Kỵ vẫn bỏ ngoài thế sự và cùng Triệu Mẫn sống cuộc đời tự do tự tại, hạnh phúc suốt đời. 

6. HÃY AN TÂM ANH NHÉ
Hôm nay ngày gì anh biết không?
Mùng hai tháng chín triệu tim mong!
Em đã đến chùa và đã cúng cầu siêu cho Cha Mẹ và anh Hai rồi . Em cũng cầu an cho cả anh nữa. Vậy từ nay về sau anh không còn lo lắng về việc cầu siêu cho Cha Mẹ và anh Hai nữa vì đã có em rồi. Một năm em đi cúng chùa ba lần ngày Tết, ngày rằm tháng Giêng và rằm tháng Bảy. Anh yên tâm. Dù bất cứ hoàn cảnh nào em cũng cầu nguyện cho những người thân của anh như là người thân của em, từ đây cho đến khi nào em không còn tồn tại trên cõi đời này. Hãy an tâm anh nhé. Cho dù mình chưa bao giờ gặp lại nhau, em vẫn làm nhiệm vụ này. Em xem đây là một nhiệm vụ thiêng liêng đấy 

7. CÂY BỒ ĐỀ VÀ KHOAI HOÀNG LONG
Ảnh anh trồng cây bồ đề em rất thích, củ khoai lang Hoàng Long em cũng rất thích, rất ý nghĩa… Ảnh cây thị và cây đa cũng làm lòng em sung sướng… Chỉ nhìn những ảnh đó thôi cũng làm em hiểu anh nhiều hơn… thấy đời thật ý nghĩa… Cảm ơn anh! 

8. ÔNG TÁO VỀ TRỜI
Hôm nay là ngày đưa ông bà Táo về trời, em làm chè trôi nước để cúng. Vừa mới cúng xong; em cũng đã cúng cho ba, cha mẹ và anh hai nữa. Em cầu nguyện cho các cụ siêu thoát. cầu an cho những người thân trong gia đình. Làm xong nhiệm vụ này , em thấy lòng mình thật thanh thản. Cúng chè trôi nước là theo mẹ em đấy. Còn nơi em ở ngày mai mới cúng ông Bổn. Không cúng chè, mà cúng bánh củ cải. ( Củ cải trắng thái sợi nhỏ, xào chung với thịt, tôm khô hành lá; hấp chung với bột gạo và nước cốt dừa) ăn cũng khá ngon, nhưng ăn nhiều thì rất ngán. Ở nơi anh ở có cúng như ở nơi em không? Erna.

9. DUYÊN NỢ DUYÊN TÌNH DUYÊN PHẬN
Thế nào  là duyên nợ , duyên tình và duyên phận? Người đời nên chồng vợ phải đủ duyên nợ, duyên tình và duyên phận; trở thành tri âm, tri kỷ phải có phước duyên. Phước duyện ngàn dặm gặp nhau/ vô duyên xáp mặt gần nhau mặc lòng. Khoa học thần giao cách cảm”sóng từ, điện từ đã cho thấy có một lực hút mạnh mẽ giữa những người có nhân duyên mà tướng số , bói toán khó giải thích nên thường quy về sự đơn giản là “hợp hoặc không hợp”. Có những người đủ tất cả nhưng thiếu duyên phận nên họ mãi yêu thương chăm sóc nhau mà không thể công khai bổn phận làm vợ, làm mẹ.  “Ta nợ cuộc đời cúi đầu tạ lỗi/ Ta nợ quê hương núi thẫm ráng chiều/ Ta nợ lòng mình những lần thất hẹn/ Ta nợ cuộc tình khoá lễ cầu siêu.” 

10.  HÃY ĐỌC KỸ VỀ ĐỨC NHÂN TÔNG
Bài viết“Tác phẩm Trần Nhân Tông” đã được tra cứu và đối chiếu với nhiều tài liệu để trở thành một địa chỉ tra cứu tin cậy. Làm việc này có nhân duyên và chú tâm. Thiền sư Thích Thanh Từ , nhà văn Bùi Anh Tấn đàm đạo về vua Phật Trần Nhân Tông,  Tuệ Trung Thượng sĩ là khá sâu sắc và cần xem kỹ lại.  

11.  ĐI CHÙA LÒNG  TA THANH THẢN HƠN
Mùng Bốn tết  em làm được nhiều việc. Sáng sớm em đã làm bữa ăn ngon cho gia đình,  sau đó đi chùa với cô giáo đã về hưu sáu năm rồi. Cô không có phương tiện đi và cũng không biết đi bằng xe gắn máy. Thế là em có dịp giúp cô ấy đi chùa. Mỗi lần giúp được một người đi chùa, em cảm thấy rất vui. Buổi chiều em cùng anh H đi chùa. Em dự định đưa bé T đi chùa cùng , nhưng bạn T đã đến thăm, em đành để T tiếp bạn ở nhà. Nhưng em sẽ cố gắng dẫn con đi chùa vào những dịp lễ lớn khác. Dẫn con đi chùa cũng là một dịp để giáo dục con, đúng không anh? Đi chùa làm cho lòng ta thanh thản hơn, lắng đọng hơn, suy nghĩ chín chắn và sâu sắc hơn. Rèn luyện cho mình tính nhẫn nại, bớt nóng tính … Nói chung  bỏ bớt những tham , sân , si trong cuộc sống. 

12. DƯỚI ĐÁY ĐẠI DƯƠNG LÀ NGỌC
Em là viên ngọc quý ẩn tàng dưới đáy đại dương. là báu vật vô giá của cuộc đời. Người ta thường nói đến viên ngọc trong như pha lê, đỏ như máu của vị chân tu đắc đạo. Em là viên ngọc đó. Dưới đáy đại dương là ngọc. Nó không còn là một trang đối thoại văn học lặng lẽ nữa , nó đã là giếng ngọc , suối nguồn tươi trẻ của nhà văn và đã được kết nối vào trang tình yêu cuộc sống. Cám ơn em.

Comments