standing there for one night
about

 

 

 

Mitzuko:
Jun, why do you only take pictures of the rooms we stay in
and never what we see outside while we travel?
Jun:
Those other things are in my memory.
The hotel rooms and the airports are the things I'll forget.
(Mystery Train (1989) - Director: Jim Jarmusch, Writer: Jim Jarmusch)


Mitzuko:
Jun, sao anh chỉ chụp hình trong những khách sạn chúng mình ở
mà không phải những phong cảnh chúng ta thấy khi đi du ngoạn?
Jun:
Những phong cảnh đó thì nhớ hết rồi,
các phòng khách sạn và mấy cái sân bay là những thứ sẽ quên liền đó em.
(Mystery Train (1989) - Director: Jim Jarmusch, Writer: Jim Jarmusch)

 
 
 
Standing there for one night captures moments of some people with there very quick experiences in
strange hotel rooms, which anyone could once or twice be in the situation themselves with exposable toobrushes and toothpaste, bottled water, empty wardrobes and bed sheets changed everyday. The beds are simply a place to lay on, hotel rooms are temporary shelters. The pictured memories are always splendid famous landscapes,
never be the mediorce hotel rooms. But sometimes at nights, the beds do have something to whisper,
and the bed sheets would like to sing the proud song of their myterious beauty, right underneath…
 
Ở lại trong chốc lát lưu lại những khoảnh khắc của mỗi người với những trải nghiệm ngắn ngủi
trong những phòng khách sạn xa lạ mà bất cứ ai cũng có lúc đã trải qua, nơi giường ngủ được thay tấm trải
hằng ngày, bàn chải với kem đánh răng dùng một lần, nước đóng chai và những tủ quần áo trống rỗng.
Chiếc giường đơn giản là chỗ nghỉ lưng, phòng khách sạn chỉ là nơi trọ tạm. Hình ảnh tươi đẹp lưu lại luôn là những phong cảnh hùng vĩ nổi danh, chẳng bao giờ là chốn phòng ngủ khách sạn. Có đôi khi, mỗi đêm, giường ngủ muốn thầm thì, còn nệm giường thì tâm sự bài ca đầy tự hào về vẻ đẹp của chúng, ngay phía bên dưới…