“ Triệu người quen có mấy người thân. Khi lìa trần có mấy người đưa”

đăng 17:25 01-02-2010 bởi Tuấn Long Nguyễn


Thư mục: Tổng hợp |
Đăng ngày: 13:42 06-08-2009

Đêm nay là một khoảng lặng.

Nằm lắng nghe những ca khúc không tên của Vũ Thành An( chính xác là chùm bài hát không tên).

Nghe tới bài hát: Bài không tên số 4 của Vũ Thành An dưới giọng ca trầm lắng của Vũ Khanh thể hiện được hết cái hồn về bài hát. Và trong bài hát hát lên câu hát làm cho tôi phải nghe đi nghe lại rất nhiều lần để cảm nhận: “ Triệu người quen có mấy người thân. Khi lìa trần có mấy người đưa”.

Một câu hát mang rất nhiều ý nghĩa.

Chúng ta đang sống trong một xã hội mà chứa trong nó rất nhiều phức tạp với các mối quan hệ chằng chịt với nhau. Và từ các mối quan hệ chúng ta sẽ có xung quanh mình rất nhiều bạn bè, nhưng thực chất trong những con người gọi là bạn đó được bao người sẽ đưa ta khi ta “lìa trần” về với các bụi. Trong hàng triệu con người ta quen đó ai sẽ là người ta tin tưởng, có thể nắm chặt tay khi  hoạn nạn đến với ta. Cuộc sống cứ tiến tới ta vẫn cứ đi, trái đất cứ quay, ta bị cuốn vào cái guồng máy vận động không ngừng, không mệt mỏi để rồi nhìn lại quanh mình toàn là những cạm bẫy sập bất cứ lúc nào, và đôi khi sẽ cảm nhận chả có một đôi tay nào chìa ra để ta có thể dựa vào dẫn ta đi ra những cảm bẫy đó cả.

 Một câu hát vỏn vẹn hơn chục từ đã khái quát tất cả cuộc sống hiện tại, cuộc sống của tình bạn. Cuộc sống hiện tại còn gọi là một cuộc sống để ta diễn( với đủ khuôn mặt khác nhau, buồn với người này vui với người khác,.... muôn mặt vạn điều), có khi nào ta cảm thấy mệt mỏi với những trò diễn kịch đó không ta???? Có bao giờ tự hỏi bạn bè ta ai sẽ là người nắm chặt tay ta để cùng ta vượt qua hoạn nạn không ??? Và có khi nào ta cảm nhận điều trớ trêu rằng bạn quen thì nhiều nhưng chắc chỉ có bản thân mình mới cứu mình vượt qua những hoạn nạn.



                                                                                                Từ blog của traitimmuadong


         Ngoảnh đi ngoảnh lại còn ta với ta. Có khi nào bạn tự hỏi? khi ta không đứng dậy được nữa ai sẽ giúp ta đứng lên, khi ta thất bại ai sẽ là người giúp ta vượt qua thất bại này để đi đến thành công khác. Mình nghĩ chắc chỉ có gia đình là nơi giúp ta vượt qua mọi trở ngại. Tôi lại nhớ tới câu: “ Con dại cái mang”, câu này chỉ đúng một phần ý nghĩa, bố mẹ chỉ “mang” những gì mà chúng ta không vượt qua được và vượt qua mức giới hạn của bản thân ta. Gia đình vẫn là một chỗ dựa vững chắc nhất cho mọi người, đôi khi đang buồn lòng một cuộc điện thoại cho ba má cảm thấy ấm lòng, làm sai điều gì chạy về mẹ ôm mẹ và khóc nức nở,…. Còn rất nhiều việc ta cần đến gia đình, ba má. Chỉ có ba má mới dang đôi tay dài và ấm áp để ôm những đứa con lỗi lầm để làm lại, chính những đôi tay như thế đã giúp đỡ những người con vượt qua trở ngại cuộc sống

Comments