Trong các ngày lễ ở Việt Nam, Tết có lẽ là ngày quan trọng nhất. Chả thế mà người ta gom luôn thành “những ngày lễ Tết”.
Mỹ chỉ nói “Holiday”, gom mọi ngày nghỉ. Nhưng Tết Việt Nam đặc biệt đến nỗi nói với người ngoại quốc, chỉ dùng một chữ “TẾT”, là người ta hiểu ngay: đó là một holiday đặc biệt của Việt Nam. Trong Từ Điển của nước ngoài cũng dùng chữ “TẾT”.
Quả thật Tết vô cùng quan trọng đối với người Việt Nam. Ngày sum họp gia đình, ngày thăm viếng họ hàng và bạn bè. Có thể không cần qua lại mỗi ngày, nhưng Tết mà không gọi điện thoại hay gặp mặt nhau, người ta có cảm giác mình đã bị lãng quên.
Tết ở Việt Nam thiêng liêng, đến độ người ta muốn cái gì cũng hoàn hảo tốt lành. Bởi vậy dù tức giận cách mấy, người ta cũng nén lại chờ hết Tết mới bung ra. Họ giữ cho chính họ và cho người bị chửi. Bởi vậy một số con nít tinh nghịch cũng biết cả điều này: ít ra không bị ăn đòn trong 3 ngày đầu năm.
Người Mỹ đón Holiday đâu có long trọng như truyền thống ngày xưa ở Việt Nam (chỉ ngày xưa thôi). Mọi thứ chuẩn bị tất cả chỉ để cho Tết. “Đói ba ngày tết” nghĩa là ngày Tết không lo đói, dẫu nghèo đến mấy, trong mâm cơm hàng ngày, hoặc trên bàn thờ cũng phải có một chút gì cho cả người sống lẫn người đã khuất. Nhà nghèo đông con thì rán nuôi con heo mọi, hay cặp gà từ mấy tháng cuối năm, bằng cơm thừa canh cặn, để bữa cơm ngày Tết phải khác ngày thường. Nhà cửa dọn dẹp sạch sẽ, quét vôi, sơn nhà, đánh bóng bộ lư trên bàn thờ, được mặc quần áo mới, ..., tất cả chỉ làm vào dịp Tết. Ai cũng có việc, người thì tỉa cây mai hay gọt giò thủy tiên sao cho nở đúng Mùng Một. Dưới quê, người ta còn dựng thêm cây nêu trước sân. Đàn ông thì chặt cây nứa để chẻ lạt, gói bánh chưng. Các bà các cô thì lo làm dưa, làm mứt, làm bánh. Ôi thôi đủ loại dưa chua: dưa cải xanh, dưa món, dưa giá. Bánh thì có bánh tét, bánh chưng, bánh ít, bánh men, bánh bò. Đã gọi là “ăn Tết”, nên thức ăn ê hề. Từ thành phố tới thôn quê, trong nhà ngoài phố, đâu đâu cũng rộn rịp sửa soạn cho ngày trọng đại. Đêm Giao Thừa thì đi chùa hái lộc, hay đi lễ nửa đêm ở nhà thờ. Sáng Mùng Một áo quần xúng xính chúc Tết ông bà cha mẹ để được tiền mừng tuổi. Phải gọi bằng tiếng nguyên thủy “tiền mừng tuổi”: Mừng cho con cháu được thêm một tuổi. Không có dùng tiếng Tàu: “lì xì”. Bây giờ tiếng “lì xì” bị lạm dụng quá nhiều, cái gì cũng lì xì, riết rồi lì xì được hiểu như “tiền chùa”, tiền đút lót, tiền trên trời rớt xuống.
Tết là dịp được ăn nhiều món truyền thống của gia đình, vì chỉ làm vào dịp Tết.