Hạnh phúc vuột khỏi tay vì bệnh mồng gà
Năm 28 tuổi, chúng tôi lên kế hoạch kết hôn. Dự định sẽ sinh con ngay nên tôi đi thăm khám và chích ngừa trước, mới phát hiện bị mồng gà. Tôi hoảng loạn khi bác sỹ khẳng định chắc chắn lây từ bạn tình nếu tôi là người sạch sẽ...Hôm nay đọc được bài "Rước bệnh vào thân vì quá tin bạn tình", tôi tức tốc viết thư ngay đến chuyên mục, mong muốn kể câu chuyện của mình như thêm một bài học để người khác biết bảo vệ sức khỏe của chính mình trước căn bệnh rất phổ biến lây qua tình dục này, nhất là trong bối cảnh nhiều người hiện nay có quan điểm quá thoáng về tình dục, không hiểu biết rõ về bệnh lây qua đường này và coi thường tình dục an toàn. Tôi có một bạn thân từ thuở trung học, khi vào đại học chúng tôi học chung trường. Năm 22 tuổi chúng tôi chính thức trở thành người yêu của nhau. Không lâu sau đó chúng tôi đã gần gũi âu yếm bên ngoài và duy trì tình trạng đó trong suốt quá trình yêu nhau. Năm 25 tuổi chúng tôi lên kế hoạch kết hôn nhưng phải hoãn lại vì hoàn cảnh kinh tế. Quá trình yêu nhau cũng có nhiều thăng trầm nhưng chúng tôi đều vượt qua được và vẫn duy trì quan hệ về mặt thể xác như trước đó. Năm tôi 28 tuổi, chúng tôi lên kế hoạch kết hôn vì đã chuẩn bị được về kinh tế. Chúng tôi dự định sẽ sinh con ngay nên tôi đi thăm khám và chích ngừa để chuẩn bị cho việc sinh con, mới phát hiện bị mồng gà. Tôi hoảng loạn khi bác sỹ khẳng định chắc chắn lây từ bạn tình nếu tôi là người sạch sẽ (cả về mặt vệ sinh lẫn chung thủy trong quan hệ tình dục). Tôi đã khóc thét sau đó và rất khẳng khái với bác sỹ rằng thậm chí tôi và chồng sắp cưới còn chưa thực sự giao hợp lần nào, cả hai đều rất chung thủy, biết rõ và tin tưởng nhau thì không thể nào mắc bệnh này được. Bác sỹ nói, nhìn bệnh thì chẩn đoán như vậy, bệnh tật không biết nói dối. Bác sỹ cũng nói rõ tôi mắc bệnh trong khoảng một tháng rưỡi. Khi tôi bình tĩnh lại thì đúng là tôi và chồng sắp cưới cũng có gần gũi nhau cách từng đó thời gian. Sau khi tra hỏi chồng sắp cưới, anh nói cách đó hai năm hơn, cơ quan cũ có tổ chức tiệc, anh em có đi tăng hai "vui vẻ", anh cũng đi nhưng anh có dùng bao cao su và thâm chí cũng chả làm gì nhiều. Chưa kể là sau đó, anh vì lo lắng cũng đã đi kiểm tra sức khỏe mỗi 6 tháng, xét nghiệm các kiểu đều không bị bệnh gì. Nếu anh bị bệnh thì hẳn anh đã lây ngay cho tôi chứ không đợi đến từng đó thời gian. Anh lại đâm ra nghi ngờ ngược lại tôi. Tôi tổn thương rất nặng nề cả về thể xác lẫn tinh thần. Sau những lần thường xuyên cãi vã thậm chí phải ngưng ngay việc chuẩn bị cho đám cưới dù thiệp đã in xong chỉ chờ ngày gửi. Để cứu vãn mọi chuyện, chúng tôi dắt nhau đến tư vấn một bác sỹ rất có uy tín ở quận 3, TP HCM. Tôi không quan hệ lăng nhăng bừa bãi, vệ sinh sạch sẽ và chưa hề mắc bệnh phụ khoa trước đó hay tiểu sử nhiễm virus HPV gì đó... vậy thì điểm mấu chốt bác sỹ đề cập là có thể anh chồng sắp cưới của tôi dùng bao cao su không đúng cách khi quan hệ với đối tác dù anh "chẳng làm gì nhiều" hoặc đã để cho đối tác có bệnh quan hệ bằng miệng. Trường hợp anh chồng sắp cưới của tôi bệnh chưa phát ra ngoài nhưng có thể cơ thể đã mang virus và lây qua cho tôi. Anh đã chất vấn bác sỹ tại sao tôi không bị bệnh ngay mà phải đợi đến hơn hai năm sau mới bị bệnh. Bác sỹ đưa ra thêm một khả năng khác là có thể anh
hoặc tôi dùng đồ dùng của người khác mà người đó có nhiễm bệnh mồng gà
chăng? Tôi thì không vì tôi là người cẩn thận không dùng đồ chung nhưng
chồng sắp cưới của tôi thì có. Trước đó anh làm việc tại Bình Dương
không thuận tiện nếu chúng tôi kết hôn, do đó tạm thời anh đã chuyển
sang làm việc tại một khách sạn mini ở quận 3 trong khi chờ để có việc
phù hợp hơn. Trong thời gian làm việc ở khách sạn anh thường xuyên làm
theo ca, ăn ngủ và hầu như đều dùng đồ của khách sạn như khăn tắm, khăn
mặt.... Sau vụ việc này, chúng tôi đều bị tổn thương rất nặng nề cả về thể xác lẫn tinh thần. Đám cưới bị hoãn lại vì chúng tôi thường xuyên cãi vã. Sau đó 6 tháng chúng tôi hủy hôn vì không cứu vãn được gì khi suốt ngày dày vò nhau trong nghi hoặc. Tôi và anh hiện giờ đã đều 32 tuổi và vẫn độc thân. Anh may mắn không bị con virus HIV thăm viếng nhưng bệnh sùi tái đi tái lại rất khổ sở mất một thời gian dài. Còn tôi cũng không may mắn gì, dù bệnh khỏi nhưng vết đốt laze cũng để lại rất nhiều sẹo do lúc bệnh sức khỏe tôi không tốt, bệnh phát triển nhanh và những nốt sùi rất to. Thậm chí lúc đó nếu tôi không tích cực chữa thì có thể đã lan sâu vào trong ảnh hưởng rất lớn đến việc sinh con sau này. Chúng tôi đều mang tâm lý rất mặc cảm vì con virus mình đang mang dù bệnh về mặt lâm sàng đã dứt. Thậm chí dù chưa thực sự quan hệ nhưng điều đó trở thành nỗi ám ảnh sau nhiều lần điều trị. Đúng như trong bài báo, mỗi người trước hết phải bảo vệ chính mình trước khi tin người khác cho dù đó có là người yêu, là bạn tình mà bạn cho rằng anh ta hay cô ta chung thủy với mình để rồi coi thường tình dục an toàn. Tôi cho rằng bệnh mồng gà không chỉ đơn thuần ảnh hưởng đến sức khỏe, hay an toàn tình dục mà một cái mụn nhỏ xíu đó cũng có thể làm cho mình suy sụp, phá vỡ hạnh phúc và tương lai tốt đẹp đang nằm trong tay mình. Tôi xin kể câu chuyện này như một bài học để độc giả phải nhớ, vì tôi thấy rằng, người ta phần lớn đều rất coi thường bệnh mồng gà. Nếu ai đi điều trị bệnh này thường xuyên ở các khoa da liễu, các bác sỹ phụ khoa...thì hẳn sẽ rùng mình hoặc là chảy nước mắt vì tỷ lệ mắc bệnh hoa liễu này những năm gần đây tăng cao và quá phổ biến. Xin cảm ơn ================ Chị của tôi cũng rơi vào tình cảnh tương tự Em có một chị gái là độc giả rất trung thành của chuyên mục Đời Sống, chị thấy chuyên mục có các bài nói về bệnh sùi mào gà và đã lưu ý em nên xem. Em đã xem, rất lo sợ và sáng nay em đọc được bài "hạnh phúc vuột khỏi tay vì bệnh mồng gà" của tác giả Đ.T.C, em đã bật khóc, khóc y như lúc bác sỹ quát chị em "Quan hệ kiểu gì mà để lây bệnh thế này?". Vì chị gái và vì những bức xúc trong lòng, em cũng mạnh dạn nêu trường hợp của chị mình để góp thêm cho lời cảnh báo để mọi người nhất là các bạn trẻ phải kiên quyết bảo vệ sức khoẻ sinh sản và biết coi trọng quan hệ tình dục an toàn. Chị em sinh năm 1988 đang đi làm, có người yêu cùng cơ quan, anh sinh năm 1980. Họ yêu nhau được một năm rưỡi. Khi chị em bị nổi những nốt mụn đỏ, chị ấy đã lo sợ và ngại đi khám nên cứ âm thầm chịu đựng và khóc suốt. Em không chịu được cảnh ấy thuyết phục mãi cuối cùng hai chị em đến đại một phòng khám phụ khoa gần nhà vì sợ và ngại không giám đến bệnh viện, cũng như không giám nói cho mẹ biết. Khi bác sỹ nói chị ấy bị sùi mào gà cả hai chị em đều khóc vì sợ. Lúc này chị em mới thành thật khai báo với bác sỹ, dù cũng có hiểu biết về QHTD an toàn, song vì người yêu đòi hỏi quá và rất tin tưởng anh ấy nên họ đã quan hệ mà không dùng biện pháp bảo vệ. Sau hai tháng tthì chị ấy thấy bị nổi mụn như vậy và đến lúc đi khám là bệnh cũng khá nặng và bị lây lan nhiều rồi. Chị em rất đau khổ, mặc cảm và bi quan vì nghĩ rằng vậy là hết rồi, phải sống với con virus này đến hết đời. Càng tìm hiểu về bệnh kỹ em thấy cũng suy sụp theo. Bác sỹ khuyên rất nhiều rằng bệnh điều trị được, không nên bi quan, phải giữ sức khoẻ tốt, đề kháng tốt thì mới hạn chế được các nốt sùi lan ra. Hằng đêm con virus cứ ám ảnh chị em dẫn đến mất ngủ triền miên. Em cũng hay phải thức để canh chừng an ủi chị ấy. Do không đủ sức khoẻ cộng thêm tinh thần không ổn định nên chị em phải tạm nghỉ việc. Về phía bạn trai của chị em, sau một thời gian âm thầm tìm hiểu qua bạn thân nhất của anh ấy, chị ấy biết được anh ấy đã từng quan hệ với gái làng chơi, bạn gái cũ của anh ấy cũng đã từng bị lây bệnh. Hiện chị người yêu cũ đó khoẻ mạnh, đã có gia đình và có con. Họ ngày trước chia tay cũng vì cái sùi mào gà này, chị người yêu cũ đã không chịu được nỗi ám ảnh bệnh tật và nhất là anh ấy luôn khăng khăng mình không bị sao. Chị ấy vì tổn thương mà đã rời bỏ anh ấy. Cũng giống như trường hợp tác giả D.T.C nêu, bạn trai chị em cũng lý luận rằng, nếu anh ấy lây cho chị em thì anh ấy cũng phải bị chứ đằng này anh ấy khoẻ mạnh không bị làm sao hết. Chị em đã rất cố gắng và khéo léo thậm chí đe doạ để bạn trai chị ấy đi khám, kiểm tra lại cho kỹ theo như lời khuyên của bác sỹ đang điều trị cho chị em, nhưng anh ấy cương quyết mình không bị bệnh và dứt khoát không đi khám bác sỹ. Chị em hối hận vì mình biết sai mà không tránh, giờ thì cũng đã bệnh rồi. Người yêu của chị em rất cố chấp và không chịu chấp nhận sự thực là chính anh ấy đã lây bệnh cho chị. Em thuyết phục chị em nên chia tay anh ấy vì thái độ đó. Em nghiệm thấy các anh đàn ông dám làm thì nên dám thừa nhận, làm sai thì sửa, bệnh thì chữa tại sao lại hèn nhát như vậy trong khi vì yêu người phụ nữ có thể tha thứ? Còn phụ nữ thì sao? Có lẽ phần đông giống chị em cứ ngồi than khóc đau khổ và dằn vặt, chắc cũng không có nhiều người như tác giả Đ.T.C, gạt xấu hổ, đau và tổn thương qua một bên để góp tiếng nói cảnh báo trong cộng đồng. Tác giả Đ.T.C nói rất đúng rằng cái mụn sùi không to nhưng nó có thể phá hỏng hạnh phúc, tổn hại sức khoẻ và suy sụp tinh thần của người bệnh. Ai cũng nghĩ bệnh này ăn thua gì với HIV hay các bệnh khác nhưng thực sự nó cũng chẳng thua kém gì. Và thực trạng là, đến phòng khám phụ khoa em thấy phụ
nữ đi điều trị bệnh này rất đông, cả những người đã có gia đình hoặc
chưa và cả các bạn còn trẻ cỡ chị em thậm chí trẻ hơn, bây giờ cứ nhắc
tới tên bệnh là em lại phát hoảng. Xin đừng quá nghiêm trọng Thật tiếc khi đọc bài hạnh phúc vỡ tan vì bệnh mồng gà. Mặc dù không có nhiều thời gian, song vì muốn có cái nhìn cởi mở hơn của bạn đọc và tác giả bài viết nên tôi xin có ý kiến sau. Đúng là bệnh mồng gà thường lây lan do người bạn tình. Song, bác sĩ khám bệnh lại quên tư vấn cho bạn rằng không hẳn người bị nhiễm bệnh phải sinh hoạt tình dục mới lây mà bệnh này còn lây qua nhiều “đường” khác. Chẳng hạn: Dùng chung khăn tắm trong các phòng xông hơi, Mặc quần của một người khác đã nhiễm bệnh (Điều này xảy ra ở các bạn mặc đồng phục bóng đá, bóng chuyền…) Điều duy nhất là chúng ta nên có cách để trị bệnh sau cho chấm dứt để khỏi phải bị ung thư da sau này. Chúc các bạn có cách nhìn và sự hiểu biết đúng đắn hơn về căn bệnh này để đừng vì chuyện không đâu mà mất hạnh phúc. Thân ái ( VU HOANG SAI GON ) Mình suýt chia tay chồng vì bác sỹ phán bệnh Xin gửi tòa soạn Cách đây 2 năm, tự nhiên mình thấy ngứa khó chịu nên đi khám, các bạn biết không tự nhiên khám xong bác sỹ nhìn mình với con mắt khinh thường khác lạ, hỏi mình có chồng chưa, mình bảo có rồi. Bác sỹ nói chồng chị là người ăn chơi trác táng, làm nghề gì mà sống buông thả để lây bệnh cho vợ, là bệnh sùi mào gà, mình đã đau khổ suốt mấy tháng trời, nhưng không phải vậy, vợ chồng mình đã chất vấn suốt thời gian sau đó, nghi ngờ lẫn nhau, suýt chia tay, chồng mình không bị gì, mình thì chung thủy tuyệt đối. Sau đó hai vợ chồng đi khám rất nhiều nơi nhưng cuối cùng là không phải và bệnh mình đã dứt hẳn , không ngứa nữa. Mình đã tìm hiểu nguyên nhân vì sao nổi mẫn và ngứa. Mình đã dùng băng vệ sinh cá nhân bà chị mang từ Đức về, nó có mùi rất thơm và mình đã bị dị ứng mùi thơm đó. Nếu không tin tưởng lẫn nhau và tin lời bác sỹ ngay dễ mất hạnh phúc mà mình đã gây dựng gần 10 năm. ( Nguyễn Phương Thúy ) nguồn : http://vnexpress.net/GL/Suc-khoe/Tu-van/2010/11/3BA2399B/ |


chà, nguy hiểm quá nhỉ ... Huy ơi, cái áo vàng số 11 hôm trước em mượn đã mặc chưa? Nếu rồi thì giữ luôn đi nhé. Anh sợ bị lây ung thư zú lắm hehe
bai nay e doc r =))