( Bài thơ rất hay, rất bi tráng có thể thâu tóm tinh thần yêu nước của cả một thời này tôi ghi theo trí nhớ. Có lần gặp thi sĩ Hữu Loan, ở Nga Sơn, bên cạnh chiếc xe thồ đá là cái cần câu cơm của anh sau khi anh phải rời Hà Nội về quê, nơi anh từng làm chủ tịch Ủy Ban Kháng Chiến, tôi có đọc cho anh nghe để anh kiểm tra đúng sai nhưng anh ờ ờ, vuốt mồ hôi chảy vào miệng, bảo có làm bài thơ như thế, nhưng cũng không nhớ rõ bài tôi vừa đọc là sai hay đúng nữa. Tôi đẩy cùng anh chiếc xe đá, cây thập ác mà anh phải mang suốt đời, nhưng mệt quá, tôi buông ra và nhìn nhà thơ bước băng băng như con trâu cày. Anh bảo hồi đỗ tú tài Tây anh chỉ nặng 40 ký, nhưng bây giờ không khỏe không nuôi con nổi. Năm nay anh dễ đã gần 100. Chúc anh sống lâu, bình yên. Mong bạn nào có bản nào khác cho xin, cám ơn - Nguyễn Quang Thân ) Núi cao vút Mây trời Ai Lao sầu đại dương Dặm về heo hút Đá bia mù sương Bên quán Hồng Quân người ngựa mỏi Nhìn dốc ngồi than thương ai lên đường Chầy ngày lạc giữa suối Sau lưng suối vàng xanh tuôn Dưới khe bên suối độc cheo leo chòi canh ven rừng hoang Những người đi Nam Tiến Dừng lại đây giữa đèo núi quê hương Tóc tai trùm vai rộng Không nhận ra người làng Rau khe cơm vắt áo pha màu sa trường Ngày thâu vượn hót Đêm canh gặp hùm lang thang Gian nan lòng không nhợt Căm hờn trăm năm xa Máu thiêng trôi dào dạt Từ nguồn thiêng ông cha Giặc từ trong tràn tới Giặc từ Vũng Rô bắn qua Đèo Cả vẫn giữ vững Chân đèo máu giặc mấy lần nắng khô Sau mỗi trận thắng Ngồi bên suối đánh cờ Kẻ hái cam rừng ăn nheo mắt Người vá áo thiếu kim mài sắt Người đập mảnh chai vểnh cằm cạo râu Suối mang bóng người Trôi những về đâu.... Hữu Loan ( 1947) |