Bài báo mới của Dạ Ngân

(1) (2)

Về quê mùa ngâu (...)Đám em không còn nhỏ nữa nhưng chị vẫn thích đưa đi chợ huyện. Hương vị chuyến đi bắt đầu từ đây. Bắt đầu từ khi những cụm lục bình hiện ra bên mương lộ, từ những xề bánh cam áo đường vàng rộm trên đầu những bé gái ở bến xe và từ chiếc tam bản đò ngang.cũ mèm sờn vá. Mỗi năm về lại một lần vào đúng tháng ngâu, năm nào cũng lịch trình này nhưng tình cảm nhiều gập ghềnh hơn vì người thì già đi và nước cứ lé đé thêm lên bởi biến đổi khí hậu toàn cầu. >>xem tiếp>>

Con cóc ở hốc nhà (...)Sài Gòn xa Hà Nội hàng ngàn cây số. Nhà mới nhiều gió nhiều sông nhiều lá bàng và tiếng chim nhưng tịnh không thấy một con cóc nào nhảy ra cầu thang chung cư sau những trận mưa. Nhưng vẫn thấy có những người bán thịt cóc sấy dạo để chống suy dinh dưỡng cho trẻ. Trong nhiều nỗi nhớ về những ngày Hà Nội ẩm mốc, u buồn và sâu sắc, có nỗi nhớ một bầy cóc con trong góc nhà. Chó bám chủ mèo bám nhà, còn cóc thì bám vào ai hay bám vào đâu hở cóc? >>xem tiếp>> 

Đứa con tự lớn (...)Không phải lần đầu bà mẹ nghe thấy đứa con gái nói nó tự lớn lên. Hồi nó khoảng 10 tuổi, bà đã nghe nó nói loáng thoáng với bạn bè như vậy. Lũ bạn nó  đồng thanh: thì tui tao cũng tự lớn mà! Lúc ấy bà chỉ thấy tức cười, ai cũng vậy thôi, bà cũng đâu có thấy được hồi nhỏ bà bú mớm chòi đạp la khóc ra sao, má của bà ẳm bồng thức khuya dậy sớm thế nào. Cũng có lần bà nổi trận lôi đình: "Phải rồi, bây từ lỗ nẻ chui lên, tự ăn tự lớn, cha mẹ cực nhọc gì đâu!" >>xem tiếp>>

Người trong một nước

Tỵ nạn giáo dục

Đi hàng một

Thôi thì cúc trắng

Những chú lính ở sân ga 

Nửa điểm nhan sắc 

Niềm chung

Gánh đàn bà 

Những cây ổi trong vườn 

Cỏ và người 

Tuổi thơ của mỗi người  

Bài học sộng sinh 

Tóc chết 

Câu chuyện hòa bình 

Cười tủm 

Có một nỗi niềm 

Giận thì vẫn giận 

Trán của bạn tôi 

Nói với con trai 



(1) (2)