Nguyễn Quang Thân
Dạ Ngân
( Tiểu thuyết lịch sử) NXB Phụ Nữ 2009 -368 trang - Giá 58.000 VND) _______________________ Cháu nội Thuỷ Tiên và Quang Hoà từ Hungary về thăm quêTRANG WEB VÀ BLOG KHÁC MỘT SỐ BÀI BÁO ĐÃ LƯU HỒ SƠ
(đang cập nhật)
Thân & Ngân Đà ở lạt mùa hè 2009 | Trong thời gian hiện nay các bạn vẫn có thể truy cập các site của Nguyễn Quang Thân và Dạ Ngân như cũ:
http://thannguyenquang.googlepages.com( http://thannguyenquang.tk ) http://quangthan.googlepages.com ( http://quangthan.tk )
và của Dạ Ngân:
____________________________ Bài báo mới của Dạ Ngân: (Nhân 30 năm Trường Viết văn Nguyễn Du – bài in ở báo Văn Nghệ số 45 và đã bị cắt bỏ nhiều) Dạ Ngân Ấy là năm 1993, tháng 9. Ai có thể quên ngày mình đặt chân vào bậc thềm đại học? Chắc không ai cả. Bởi thời điểm đó nó quan trọng, nó trang trọng, nó tinh khôi như ngày cưới, như ngày sinh đứa con đầu. Liệu tôi có nói quá lên không? Với tôi thì không, bởi vì tôi đã mở một trang khác, chính tôi thiết kế một trang khác của đời mình và từ đó tôi đã có một cuộc sống dài lâu với Hà Nội. Tại sao phải là Hà Nội chứ không phải Sài Gòn? Tôi biết, chỉ riêng tôi biết tôi phải thử sức ở Hà Nội, lấy tấm bằng đại học ở Hà Nội và tắm trong hương vị đất đô, những thứ mà tôi cần cho mình, lúc đó. Tám năm trước đó đã trôi qua kể từ khi các thầy của Trường Viết văn Nguyễn Du nghĩ tôi sẽ ra học, cùng lứa với Bảo Ninh, Thùy Linh… hay chí ít cùng vào khóa IV với Tạ Duy Anh, Y Ban, Bích Ngân…Nhưng Cần Thơ – Hà Nội xa đến gần 2000 cây số, tôi một nách hai con cơm cơ quan nhà trụ sở, tôi vứt chúng ở đâu bây giờ? Thời gian bứt rứt như một con ốc sên chậm chạp. Có là tôi thì mới thấm thía vì sao tôi không an tâm khi chưa có tấm bằng và vì sao Hà Nội lại quan trọng đến vậy? Quê tôi là vùng kháng chiến hết căn cứ đánh Pháp đến căn cứ chống Mỹ, 14 tuổi tôi đã vào bưng, thâm niên kháng chiến dài hơn thời gian ngồi ghế nhà trường. Chiến tranh và hậu chiến đã cho tôi bằng mấy cuộc đời, thiên tư trong tôi thôi thúc nhưng cái trần của tỉnh lẻ như một thứ vòng kim cô khắc nghiệt. Khát vọng tự do nhiều lúc khiến tôi như con chiên ghẻ trên quê hương của mình. Tôi sẽ thoát ra, nhất định phải là như vậy. Ngay từ sau năm 1976, khi hai con còn bé tí, tôi đã phải vừa công tác và học bổ túc văn hóa để chuẩn bị cho mình một nền tảng cao hơn. Gần hai mươi năm trụ ở Cần Thơ tôi đã âm thầm viết lách âm thầm nuôi con và cũng âm thầm nung nấu con đường văn chương, nhất định tôi sẽ đục thủng cái trần chật chội ấy để thoát ra cho dù nơi đến sẽ là một cái trần khác tinh vi hơn. Dù sao đó cũng chính là nơi tôi muốn thử thách mình, Hà Nội. Năm 1993 ấy tôi 41 tuổi, sinh viên đặc cách. Thầy Phạm Vĩnh Cư dần đầu một nhóm đi dọc đất nước chiêu sinh khóa V, thầy rỉ tai tôi: “Sẽ có nhiều bạn sinh viên đáng tuổi con của em đấy!”. Có nghĩa là khóa V là cơ hội cuối cùng cho tôi, không có ngoại lệ vào 4 năm sau nữa. Lúc ấy con gái tôi sắp vào đại học năm thứ 2 (tôi nghĩ sẽ mang cháu theo khi nó thi chuyển giai đoạn) và con trai út của tôi sắp vào năm cuối PTTH. Nếu tôi có quyền lựa chọn mọi thứ, ví như tôi không phải kiếm sống bằng đồng lương công chức, ví như tôi là cư dân của Sài Gòn muốn học ngành gì cũng sẵn, ví như tôi không bị lỗ hổng khổng lồ về kiến văn bởi cấp II và cấp III đều phải học kiểu 2 năm ba lớp v..v...phải, nếu tôi được tự do với tiền bạc, công việc và tuổi trẻ của mình thì cái đích học thức đầu tiên tôi muốn vươn tới chính là tấm bằng ngoại ngữ. Điều quan trọng nhất với một nhà văn Việt Nam theo tôi, ngoài tài năng, người ấy rất cần chiếc chìa khóa ngoại ngữ để nâng mình lên chứ không chỉ là giao tiếp hay du lịch. Hà Nội sẽ cho tôi tất cả: cuộc sống lứa đôi, hàm lượng trí tuệ, không khí văn chương và cả những bức xúc thường trực của môi trường nhiều va chạm căn bản, sâu sắc. Mặc ai hoài nghi, mặc ai châm biếm, thậm chí đến phút chót nhà thơ Lê Chí (lúc đó là ủy viên BCH Hội nhà văn VN) còn can gián tôi, anh muốn tôi mãi là đồng đội, là cánh tay của anh trong tâm nguyện miền Tây phải vùng văn học đồng nhất, lớn mạnh. Nhưng tôi vẫn ra đi. >>xem tiếp toàn bài>> Không chỉ là VEDAN (Báo Phụ Nữ TPHCM Thứ sáu 30/10/2009)_Không
phải với 30 triệu đồng mà người ta đã có thể thành Phật! Thưa quý vị, bài này blog Quê Choa của bọ nhà văn Nguyễn Quang Lập có nhã ý post lại, có nhiều comments thú vị. Cám ơn NQ Lập và xin đặt cái LINK ở đây cho các bạn dễ tìm. (NQT) Thêm nữa, Quê Choa cũng có trang nóng với hàng ngàn cái còm đây: Về bài báo của Lã Thanh Tùng (LINK) ĐÈO CẢ - Thơ HỮU LOAN - Máu thiêng trôi dào dạt/ Từ nguồn thiêng ông cha ...Bài thơ của tình yêu nước và ý chí bất khuất của mọi thời. Trường Sa hành (1974) Thơ TÔ THÙY YÊN (Trường Sa! Trường Sa! Đảo chếnh choáng!/Thăm thẳm sầu vây trắng bốn bề. Một bài thơ hay, ôi, biển đảo của Tổ Quốc!) PHÒNG VÀ CHỐNG TẾ BÀO UNG THƯMỘT BÀI BÁO RẤT ĐÁNG ĐỌC: Kết luận của JOHNS HOPKINS>>xem toàn bài>>
Đường đời tấp nập (...)Ai cũng còn le lói một chút lòng tốt trong người nhưng không phải lúc nào nó cũng được thêm dầu để sáng lên. Và dù không phải lúc nào ta cũng được nhìn thấy ngọn lửa ấy khi hoạn nạn, nhưng nếu ta bình tâm tin thì sớm muộn gì cũng có một bàn tay ở đâu đó chìa ra đúng vào lúc ta cam go nhất, chắc chắn là như vậy Chuyện một con mèo (...)Nó bắt chuột mỗi ngày, nó rất thich đem chiến công về khoe với chủ, nó hào hoa với những ả mèo quanh khu dân cư nhưng nó đã chết vì giá cóng hôm chúng tôi về quê một tuần. Thật không thể nào hiểu nổi. Có lẽ hôm ấy nó mê rình chuột quá và Hà Nội thì rét quá. Và nó chết vì tài, quá tài, nó là một tài năng vắn số Vợ tôi chọn rể (...)Con gái chúng tôi đến bây giờ vẫn ế chồng vì vợ tôi vẫn khăng khăng rể bà phải là trí thức và đồng thời phải răm rắp không được cãi lại bà! (Nguyễn Quang Thân - TT&VH Chủ Nhật 25/10/2009) Cái hố đẻ ra chuyện trái khoáy (…)ngày xưa các vua chúa cũng coi trọng “điều tra dư luận”, cho người đi sưu tầm “chuyện trái khoáy” trong dân để biết mà liệu đường. Chuyện trái khoáy nở rộ là điềm trời cho biết xã hội không yên.>>xem tiếp>> Vua sợ nhất cái gì?(...)Vua sợ nhất là kẻ sĩ bỏ mình mà
đi. Cho nên vua Quang Trung phải mấy lần đến tận núi Hồng Lĩnh mời Nguyễn
Thiếp. Vua Lê Thái Tổ luôn để chỗ trống bên tả mong chờ người hiền..>>.xem tiếp>> (TRÊN BÁO GIẤY) |





