V-Âm Nhạc

Về Mẹ


Mẹ Tôi (Nhị Hà)

Mẹ tôi tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày
Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai
Bao năm nuôi đàn trẻ thơ nhỏ dại
Cầu mong con mình có một ngày mai

Mẹ tôi nắng mưa chẳng ngại nhọc nhằn
Mẹ tôi mỉm cười nhìn bóng con ngoan
Không than không phiền dù lâm hoạn nạn
Lòng tin con mình xứng thành người dân

Chiều chiều, bên liếp lều tranh
Mẹ tôi đứng đợi đàn con
Trước gió tóc trắng loa xòa
Đôi mắt dịu hiền như bể tình thương

Lòng người mong ước ngày sau
Đàn con xứng thành người dân
Nhưng nay con đã nên người
Thì nay còn đâu bà mẹ hiền xưa

Chiều nay đốt hương tưởng niệm trước mồ
Nhìn khói đau lòng tưởng nhớ năm xưa
Công ơn sinh thành ngày nao đền trả
Mẹ ơi con nguyền nhớ lời mẹ khuyên.



Quê Mẹ (Thu Hồ)

Đêm khuya trăng mơ mắt trông về trong cõi xa mờ
Nơi xa xăm kia tôi say nhìn quê cũ dấu yêu
Ôi tình quê hương nơi chốn xưa có người mẹ hiền
Tóc màu hoa bạc chiều chiều mắt ngấn lệ vì con

Ra đi con dâng đời cho gió mưa
Quê người ngồi nhớ đến ngày vui qua
Gió chiều thường nhắc khúc ca biệt ly
Cố nhìn quê cũ lẩn trong sương mờ
Mẹ ơi ra đi đời con sá chi
Mơ ngày ngồi dưới ánh đèn lâm ly
Bên mẹ thường hát khúc ca ngày đi
Ai ngờ rồi cũng đến khúc phân ly

Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ ơi...!



Tạ Ơn Mẹ (Lam Phương)

Đêm nay nằm nghe sóng vỗ, êm đềm như tiếng mẹ ru
Lời ru của thuở ban đầu, nụ cười tiếng khóc đầu môi,
đã làm đời mẹ buồn vui ...
Đến khi khôn lớn ra đời, lời mẹ hiền nhớ khôn nguôi

Năm con tròn xuân chín mộng, bước vào mái ấm trời xa
Mong sao gió ngọc trăng ngà, mà đời sao lắm phong ba!
Có khi đời là muôn hoa ... có khi mưa gió nhạt nhoà,
nhưng lời mẹ không phôi phai ...

À ... ơi ... lời đó cho con ngọt bùi ...
À ... ơi ... tiếng ru man mác xa vời ...

Những lúc đông sang, những ngày băng giá tuyết rơi,
lời mẹ hiền như ... giọt nắng ... muôn đời ...

Nếu gặp ngày dài giông tố triền miên,
chớ buồn rồi đời con sẽ bình yên.
Xuân đẹp rồi xuân cũng sẽ phai tàn,
chỉ còn tình mẹ ở mãi tim con ...

Đêm nay đường xa đất lạ, gió về ôm ấp biển khơi,
quê hương ở tận phương trời.
Lời nào thương nhớ cho nguôi
những lời nồng nàn trong nôi ...
sẽ theo con đến cuối đời,
ơn mẹ ngàn kiếp ... chưa ... vơi ...

"Mẹ mãi mãi là ngọn đuốc soi đường trong đêm dài triền miên đen tối.
Dù dòng đời trăm ngàn thay đổi.
Lời yêu thương chở che của mẹ vẫn ngàn đời ấm mãi tim con ..."




Về Quê Hương


Bạch Đằng Giang (Nhạc: Lưu Hữu Phước, Thơ/Lời: Nguyễn Thành Nguyên)

Đây Bạch Đằng Giang sông hùng dũng của nòi giống Tiên Rồng,
Giống Lạc Hồng, giống anh hùng, Nam Bắc Trung.
Trên trời xanh muôn sắc đua chen bóng ô
Dưới đáy dòng nước ánh sáng vởn vơ nhấp nhô
Hàng cây cao soi bóng, gió cuốn muôn ngàn lau
Hồn ai đang phảng phất trong gió cảm xiết bao !...

Mây nước thiêng liêng còn ghi chép rành
Thời liệt oanh của bao người xưa trung chánh
Vì yêu quốc gia vui lòng hiến thân
Liều mình ra tay tuốt gươm bao lần...

Dòng nước trắng xóa dưới trời quang đãng
Từ xưa nêu cao tấm gương anh hùng
Dù có sấm sét bão bùng mưa nắng
Đằng Giang vẫn sáng để cho nòi giống soi chung...

Đây Bạch Đằng Giang sông hùng dũng của nòi giống Tiên Rồng,
Giống Lạc Hồng, giống anh hùng, Nam Bắc Trung.
Trên dòng sông muôn bóng cờ trông chí Nam
Biết mấy thành tích, biết mấy chiến công đã qua
Đoàn quân Ngô thiện chiến, chém giết quân Hoằng Thao
Đoàn quân Trần Quốc Tuấn, đánh thắng quân Thoát Hoan

Nay đã bao lâu còn đâu nữa rồi
Thời gian qua đã bôi mờ trong đêm tối
Người nay có hay: Đã vì chúng ta,
Người hùng anh xưa, giữ nước non nhà...

Dòng nước trắng xóa dưới trời quang đãng
Từ xưa nêu cao tấm gương anh hùng
Dù có sấm sét bão bùng mưa nắng
Đằng Giang vẫn sáng để cho nòi giống soi chung..

YouTube Video


Hội Nghị Diên Hồng (Nhạc: Lưu Hữu Phước)


Toàn dân! Nghe chăng? Sơn hà nguy biến!
Hận thù đằng đằng! Biên thùy rung chuyển
Tuông giày non sông rền vang tiếng vó câu
Gây oán nghìn thu
Toàn dân Tiên Long! Sơn hà nguy biến!
Hận thù đằng đằng! Nên hòa hay chiến?
Diên Hồng tâu lên cùng Minh đế báo ân
Hỡi đâu tứ dân!

Kìa vừng hồng tràn lan trên đỉnh núi
ôi Thăng Long! Khói kinh kỳ phơi phới
Loa vang vang, chiếu ban truyền bốn hương
Theo gió bay khắp miền sông núi réo đời.

Lòng dân Lạc Hồng nhìn non nước yêu quê hương
Giống anh hùng nâng cao chí lớn
Giống anh hùng đua sức tráng cường.
Ta lên đường lòng mang tâu đến long nhan
Giòng Lạc Hồng xin thề liều thân liều thân!

Đường còn dài
Hờn vương trên quan tái
Xa xa trông áng mây đầu non đoài

Trông quân Nguyên tàn phá non sông nhà
Đoạt thành trì toan xéo giày lăng miếu
Nhìn bao quân Thoát lấn xâm tràn nước ta
ôi sông núi nhà rền tiếng muôn dân kêu la

(Hỏi) Trước nhục nước nên hòa hay nên chiến?
(Đáp) Quyết Chiến!

(Hỏi) Trước nhục nước nên hòa hay nên chiến?
(Đáp) Quyết Chiến!

Quyết chiến luôn
Cứu nước nhà
Nối chí dân hùng anh

(Hỏi) Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh?
(Đáp) Hy Sinh!

(Hỏi) Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh?
(Đáp) Hy Sinh!

Thề liều thân cho sông núi

Muôn Năm Lừng Uy!!

Về Chúa


Dâng Mẹ (Hoài Ðức)

ÐK
Lạy Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa, Mẹ đồng trinh. Ðoàn con chung tiếng hát, chung tấm lòng dâng đời sống. Lạy Mẹ Maria, Mẹ nhân ái, Mẹ hiển vinh. Mẹ chính là Nữ Vương, là trạng sư, là Mẹ con.

Con dâng Mẹ, đây tâm hồn, đây trí khôn. Cả dĩ vãng, cả hiện tại với tương lai. Ðức thiện toàn con cương quyết gắng đi tới. Trông lên Mẹ là gương mẫu của đời con.

Tình Chúa (Đổ Thi Thuc)

Khi tình yêu con còn mơ,
tin yêu con dệt thơ thì tình Chúa hững hờ.
Chúa vẫn giang tay trông chờ
đôi mắt vương lệ mờ nhưng con vẫn làm ngơ.
Và khi tình yêu con tan vỡ,
tin yêu con sầu khổ
chạy đến Chúa nương nhờ.
Chúa vẫn đôi tay trông chờ
lòng Chúa vẫn vô bờ,
trìu mến mong con từng giờ.

ĐK:
Ôi tình yêu của Chúa không bến bờ.
Con lại đắm say trần thế hơn cả tình Chúa.
Ôi vì yêu mà Chúa không tiếc đời.
Trên thập giá xưa lòng Chúa đang cơn ngậm ngùi.

Khi đường trần say nguồn vui,
tương lai con rực cháy con quên Chúa mất rồi.
Chúa vẫn đôi tay rộng mời
và thứ tha tội đời nhưng con chối từ thôi.
Rồi khi đường trần con buồn đau,
tương lai con mờ ảo chạy đến Chúa kêu cầu.
Chúa vẫn đôi tay rộng mời
tình Chúa không đổi dời,
lòng Chúa bao dung đời đời.


Về ... (4) Em


Hoa Học Trò (Nhạc: Anh Bằng, Thơ: Nhất Tuấn)

Bây giờ còn nhớ hay không ?
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ anh rủ em ra
Bảo nhặt hoa phượng về nhà chơi chung

Bây giờ còn nhớ hay không ?
Bây giờ còn nhớ hay không ?

Bây giờ còn nhớ hay không ?
Anh đem cánh phượng tô hồng má em
Để cho em đẹp như tiên
Nhưng em không chịu sợ phải lên trên trời

Sợ phải lên, sợ phải lên trên trời
Sợ phải lên, sợ phải lên trên trời

Lên trời hai đứa hai nơi
Thôi em chỉ muốn làm người trần gian
Hôm nay phượng nở huy hoàng
Nhưng chừ hai đứa lỡ làng duyên nhau

Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
Tìm em anh biết tìm đâu bao giờ

Bây giờ tìm kiếm em đâu ?
Bây giờ chỉ thấy thương đau...


Mộng Chiều Xuân (Ngọc Bích)

Gió chiều thầm vương bao nhớ nhung
Người yêu thoáng qua trong giấc mộng
Vui nguồn sống mơ
Những ngày mong chờ
Trách ai đành tâm hững hờ

Mối tình đầu xuân ai thấu chăng?
Lòng tha thiết vương theo tiếng đàn
Mơ đời ái ân những ngày phong trần
Sống trong mộng đẹp ngày xuân

Ngây thơ giáng huyền đến trong mơ
Lòng anh bớt sầu
Mộng vàng phút tan theo gió chiều
Biết em về đâu

Hãy trả lời anh thêm mấy câu
Tình duyên với em trong kiếp nào
Xuân còn thắm tươi
Anh còn mong chờ
Ái ân kẻo tàn ngày mơ!



Hoa Trinh Nữ (Trần Thiện Thanh)

Qua một rừng hoang gió núi theo sang giũ bụi đường trên vai
Hái cây hoa dại lẻ loi bên đường gọi là hoa Trinh Nữ
Hoa Trinh Nữ không mặn mà bằng nàng hồng kiêu sa
Hoa đâu dám khoe màu cùng một nàng Cúc vàng tươi
Hoa không bán hương thơm như nàng Dạ Lý trong vườn
Như hoa Trinh Nữ đẹp tựa chuyện tình hai chúng ta

Xưa thật là xưa nhớ mấy cho vừa nhớ mẹ kể đêm mưa
Có ông vua trẻ xuất binh qua rừng dẹp quân xâm lấn
Khi vua kéo quân về tình cờ gặp một giai nhân
Vua xao xuyến tâm hồn vời nàng về chốn hoàng cung
Truyền cho khắp nhân gian đem lụa là đến cho nàng
Trên ngôi cao chín từng hoàng hậu đẹp hơn ánh sao

Tôi không phải là vua nên mộng ước thật bình thường
Như yêu một loài hoa trên vùng đá sỏi buồn phiền
Loài hoa không hương sắc màu nhưng loài hoa biết khép lá ngây thơ
Tôi không phải là vua nên nào biết đến xa hoa
Khong ngọc ngà kiệu hoa không nệm gấm không cung son
Tôi chỉ là người lính phong trần, thấy hoa nhớ người yêu rất xa

Nâng nhẹ một cây lá xếp trong tay lá ngủ thật mê say
Ngỡ đôi mi dày khép đêm trăng đầy cài then cung ái
Tôi nghe thoáng qua hồn mình vừa thành một quân vương
Quân vương giữa hoa rừng lòng bàng hoàng nhớ người thương
Và mong ước mai sau khi tan giặc nước vua về
Cho giai nhân ngóng đợi chỉ một cành Trinh Nữ thôi


Ngàn Thu Áo Tím (Nhạc: Hoàng Trọng, Lời: Lê Vĩnh Phúc)

Ngày xưa xa xôi em rất yêu màu tím
Ngày xưa vô tư em sống trong trìu mến
Chiều xuống áo tím thường thướt tha
Bước trên đường gấm hoa
Ngắm mây chiều lướt xa

Từ khi yêu anh anh bắt xa màu tím
Sầu thương cho em mơ ước chưa kịp đến
Trời đã rét mướt cùng gió mưa
Khóc anh chiều tiễn đưa
Thế thôi tàn giấc mơ

Anh xa xôi bóng mưa giăng mờ lối
Anh xa xôi áo bay trong chiều rơi
Anh xa xôi áo ôm tim lẻ loi
Tím lên khung trời nhớ nhung đầy vơi

Mưa rơi rơi bóng anh như làn khói
Mưa rơi rơi bóng anh xa ngàn khơi
Mưa rơi rơi có hay chăng lòng tôi
Có hay bao giờ bóng người yêu tới

Từ khi xa anh em vẫn yêu và nhớ
Mà sao anh đi đi mãi không về nữa
Một bóng áo tím buồn ngẩn ngơ
Ướt trong chiều gió mưa
Khóc thương hình bóng xưa

Ngàn thu mưa rơi trên áo em màu tím
Ngàn thu đau thương vương áo em màu tím
Nhuộm tím những chuỗi ngày vắng nhau
Tháng năm còn lướt mau
Biết bao giờ thấy nhau.



Nhạc Sĩ
  • Nguyễn Văn Cao: trong các nhạc sĩ tiền chiến thì tôi rất thích cố nhạc/văn/họa sĩ Văn Cao, đối với tôi nhạc của ông có chiều sâu nhất (nhưng khá đơn độc, chắc tại ông sinh vào tuổi Hổ Cáp).   Khi các tên tuổi khác di cư vào miền Nam hoạc ra  nước ngoài,  Văn Cao ở lại miền Bắc chịu cuộc đời nghèo khổ, sống cô đơn ít ai biết đến, và không được nhiều tự do để sáng tác nhạc.  Sau này mặc dù nhiều người nghe nhạc của ông nhưng không biết nhiều về Văn Cao (Không Quân / Hải Quân Ca của VNCH, Tiến Quân Ca (Quốc Ca của CSVN), v.v đều do Văn Cao ).

  • Phạm Duy:  có lẽ vì sinh năm Dậu nên Phạm Duy tự cao vô cùng (theo tôi thì Phạm Duy gờm Văn Cao nhất).  Nhưng không ai có thể phủ nhận ông là một thiên tài và cây đại thụ trong nền âm nhạc VN.  Nhiều người không thích Phạm Duy vì Ông ngạo mạn (và cũng lắm tật), nhưng với những gì Ông cống hiến thì theo tôi sự tự mãn đó cũng không gì quá lắm.

  • Tôi cũng thích nhiều thể loại nhạc bao gồm những bài hùng ca về dân tộc, ngợi khen quê hương, lứa tuổi học trò của các nhạc sĩ tiền chiến như Y Vân, Ngô Thụy Miên, Trần Thiện Thanh, và Lam Phương.
Còn đối với ca sĩ thì tôi lại không có ấn tượng sâu sắc mấy, nói chung tôi thích lời nhạc hơn lời ca ...

Attachments (1)

  • nhac1vn.pdf - on May 30, 2008 11:31 PM by ThanhVu Nguyen (version 1)
    3254k View Download