CÁC BẠN Kim Oanh _____________ © Hoang Dinh Quang, 2008. Bản quyền thuộc về Hoàng Đình Quang |
HỢM MÉP (!) Tôi đọc trong blogs, thấy có bài chê trách và phản đối đám tang của một ông quan rùm beng. Bài ấy nhằm phê phán thói xấu của người có tiền, lúc chưa chết thì thoắt cái rút túi 2 triệu ra, khi chết thuê dàn kèn trống đắt tiền, um sùm. Lúc còn sống thì không tôn giáo, khi chết đi lại cầu kinh, tụng niệm. Đó là loại người "hợm tiền, hợm của". Tôi lại đọc bài khác thấy nhà báo phê phán "nude từ thiện". Ấy là các cô gái sẵn có sắc, có đùi, có bướm... tụt quần ra để làm đủ thứ, trong đó lại đi "làm từ thiện". Thứ đó gọi là hợm gì? Tôi tạm đặt là "hợm đùi, hợm... vú". Còn có lọai hợm gì nữa nhỉ? Tôi đem chuyện này ra quán cà phê, nói chuyện với một anh cựu nhà báo, lớn tuổi hơn tôi, từng làm báo với nhau, giờ anh về hưu. Anh nghe xong, mỉm cười: - Cậu nghe câu chuyện này nhé? Có ba người phụ nữ. Bà A: tắt kinh; Bà B: tiền mãn kinh: Bà C (chị C) "còn trong đội tuyển", ngồi tranh luận với nhau. Đề tài cũng rất ... hấp dẫn: dương vật được cấu tạo bằng gì? Vì "cùng một sự vật tồn tại nhiều góc nhìn khác nhau" nên: - Bà A : bằng thịt! - Bà B: bằng gân. - Chị C: bằng xương. Cuộc tranh luận bất phân thắng bại. Đến nỗi, các bà phải nhờ đến... quan tòa. Quan "phụ mẫu chi dân" là một người thanh liêm, từng trải, nhận xử vụ này. Lần lượt ông cho gọi các "đương sự" vào phòng kín để... giám định bằng thực tế của...chính quan, cho nó khách quan. Bà A vào trước. Sau khi "kiểm tra", nhìn quan hớn hở: "Bẩm quan, "nó" bằng thịt đấy ạ. Quan gật đầu, bảo mõ tòa: "Ghi vào: bằng thịt!". Kế đến bà B. Bà B: thưa quan lớn, đây là gân chứ ạ? Quan gật đầu: "Mõ tòa đâu, ghi lại: "bằng gân". Người sau cùng là chị C. Chị này còn trẻ, lại nóng nảy, xông ngay vào... giám định quan lớn. C "thao tác" vài cái, nhìn vào đôi mắt lim dim của quan tòa mà hỉ hả: "Chả bằng xương thì bằng gì đây? Thưa quan!". Quan tòa gật đầu, nhìn sang anh mõ tòa: Bằng xương chứ gì nữa mà không ghi biên bản?!". Tóa phán: Cả 3 đều đúng! Tôi nhìn ông bạn, lắc đầu: - Bịa quá! - Nhưng mà cái ông quan tòa "của tớ" cũng là một tay hợm... Là-vì-rằng-thì-là y tưởng y có quyền nói, thì nói gì cũng được. Đó là bệnh hợm... - Hợm gì? - HỢM MÉP! _________________________ CHẲNG PHẢI SỪNG, CŨNG PHẢI TAI
Một buổi chiều, Thỏ đến bên bờ suối, lòng trĩu buồn nói với các bạn: - Xin từ biệt các bạn! Mình phải đi... - Sao vậy? Lệnh chỉ đuổi những ai có sừng thôi mà? Bạn có sừng đâu? - Bạn không thấy đôi tai dài của tôi sao? - Nhưng mà tai chứ có phải sừng đâu? Thỏ vẫn nghẹn ngào: - Tôi hiểu chúa Sơn Lâm! Khi mà các Ngài đã điên lên, thì không cần phân biệt sừng hay tai! Cứ cái gì dài dài là đuổi... (La Fontaine) Tục ngữ quê tôi có câu "Chẳng phải đầu cũng phải tai". Tôi hiểu nghĩa câu ấy là khi xảy ra đánh nhau, thì đừng luẩn quẩn ở đó, dù anh không là thủ phạm, dù không tham gia, nhưng vẫn có thể bị đánh oan. Khi lớn lên, đọc La Fontaine, tôi gặp bài thơ này (chuyện trên đây), tôi lại thấy ra 1 câu tục ngữ khác: "Chẳng phải sừng cũng phải tai". Không biết hai câu này có chung họ hàng, gốc gác gì không, nhưng cũng thấy thật ngậm ngùi cho số phận thần dân. _____________________ MỘC MIÊN(*) Gửi Nguyễn Thị M. Đã có điều gì vĩnh viễn ở trong nhau Anh nghĩ thế và tin là có thật Màu hoa đỏ rải đầy mặt đất Dẫn anh về rạo rực tháng năm xưa... Buổi chiều ơi, ta khát một cơn mưa Để được ngây thơ, được vụng về, để được... sà vào nhau dưới bầu trời dại dột Những ngón tay đan trong khoảng lặng khôn cùng. Trời đang xanh, mây thì trắng bềnh bồng Em đỏ thắm giữa một bầy chim hót Em sẽ chín, thả vào anh trắng toát Ngoảnh mặt vào đâu, miền hơi thở dịu dàng. Anh với tuổi thơ hoa gạo nở tràn Không thể ngờ, có một chiều như thế Em đã bừng lên, dù tất cả đã qua rồi, dù không còn thơ trẻ Dòng sữa theo anh đi đến tận cùng này. Ta nợ cuộc đời khoảng lặng đắm say Em đã đến miên man từng lối nhỏ Anh đắm đuối giữa một trời hoa đỏ Em, Người đàn bà cuối cùng ca hát giữa đời anh. Thác Giang Điền 10-8-2009 ______________________________ (*) Cây gạo, hoa đỏ thắm. Quả gạo chín nở bông trắng.
LỜI TIÊN TRI NGÀY VALENTINE
LỜI TIÊN TRI TNG NGÀY VALENTINE
cô Tấm của anh ơi
Hạt cát của anh ơi, năm năm, mười năm, hai mươi năm hoặc lâu hơn nữa Anh và em từ nay đến già thì vẫn thế! Lời tiên tri ám ảnh trong đời!
**************************************************************
MỜI NGHE : LỜI BIỂN Nhạc Hoàng Đình Quang Thơ Hoàng Xuân Sơn Ca sĩ Phương Vy
______________________________________ Ca khúc PHAN THIẾT MÙA ĐÔNG Nhạc và lời HOÀNG ĐÌNH QUANG Ca sĩ DUY MINH
_____________________________________
CA KHÚC EM ĐI QUA CON ĐƯỜNG XƯA Thơ Huỳnh Thị Ngọc Yến (Đài PT-TH Bạc Liêu) Nhạc: Hoàng Đình Quang Ca sĩ thể hiện Ly Sa
Thơ XIN ĐỪNG ÁM SÁT DÒNG SÔNG
Dòng suối bây giờ đã mang tên riêng Chỉ em biết, và chỉ anh là nhớ Để nơi ấy anh quay về một thuở Xin đừng ám sát dòng sông.
Ca khúc: TRÁI TIM EM Nhạc: HOÀNG ĐÌNH QUANG Thơ: HOÀNG THANH TRANG Hoà âm: Nhạc sĩ TRỊNH NGỌC TÂN (Điện ảnh quân đội - Hà Nội) Ca sĩ: PHƯƠNG ĐÔNG ***************************
__________________________________ SUỐI TIÊN - MŨI NÉ - PHAN THIẾT Ra tận đường đón khách... kiêm "cửu vạn"! _____________________________________ Một cơ chế dân chủ đã vận hành? Cách đây vừa một năm tại buổi Lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Hội nhà văn VN ở TP HCM, một nhà văn, kiêm một nhà dân chủ đã lên đăng đàn. Lần đầu tiên thôi thấy ông đăng đàn trước đám đông là các nhà văn. Nhà dân chủ này hô hào: công nghiệp hoá, hiện đại hoá và… dân chủ hoá phải đi song song với nhau. Cũng có người vỗ tay, cũng có người không. Tôi vỗ tay. ________________________________________ Truyện ngắn ÔNG NGOẠI TÔI LTG: Hôm nay 9-4 (Âm lịch) là ngày giỗ Ông ngoại tôi. Trong tuyện tôi có viết: ông mất sau Lễ Phật đản một ngày. Tôi còn rất nhớ, Phật đản là ngày 8-4, nhưng không hiểu sao, bây giờ người ta lại chuyển Lễ Phật đản vào ngày Rằm tháng Tư. Tôi nhớ là vì, khi đó học sinh chúng tôi được nghỉ 2 ngày trong một năm. Đó là ngày Phật Đản 8-4 9âm lịch) và Noel 25-12 (dương lịch). Thơ: Với Cha ... Con mải miết đi săn tìm hạnh phúc Đến một hôm lần tóc bạc trên đầu Vội vã chạy về tuổi thơ ngày trước Thẫn thờ ngồi trước một nấm đất nâu.... "Ăn cháo đái bát" hay "ăn cháo đá bát" Cách đây mấy năm, khi tôi viết trong một truyện ngắn của mình câu "Quân ăn cháo đái bát" (đái có chữ i). Truyện đăng lên, ngay sau đó có một người (theo tôi biết là có trình độ ít nhất là cử nhân văn khoa) phê phán tôi là tục. Rất gay gắt. Theo ông ta thì phải là "ăn cháo đá bát" (đá không có chữ i). Vậy thì ĐÁ hay ĐÁI? Đâu là hay? Đâu là chấp nhận được? (xem tiếp)Truyện ngắn: Thông điệp tình yêu Tôi viết truyện ngắn này để tặng nhà văn Nguyễn Thu Phương, như đã trót hứa, khi đọc truyện ngắn "Trái tim không cần thay đổi", một truyện ngắn rất hay của chị. Việc tặng này chỉ có ý nghĩa tượng trưng và mang tính đồng nghiệp thuần tuý. Và vì thế, tôi cũng tặng tất cả các bạn của tôi. Chúc một Giáng sinh tươi vui.H.Đ.Q(Xem tiếp) Cả nhà tôi đang ăn cơm chợt con chó vàng hực lên một tiếng, xù lông cổ lao vọt ra cổng. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì thằng Lộc, cháu tôi đã vút qua bậu cửa, miệng thét lạc cả giọng: - Chó ! Đúng lúc ấy, tiếng con vàng, oai vệ và hung dữ nhằm vào cái bóng lù mù, xù xì như một con bù nhìn di chuyển chậm chạp vào giữa sân. Nó lao tới tính ăn tươi nuốt sống cái bóng bù xù đó, nếu như không có thằng Lộc cho một cú song phi ngoạn mục vào mạng sườn. Mẹ tôi chống đũa thở dài: - Lại cái nhà ông Tân Chước. Rõ tội! Truyện ngắn: Phiên chợ Tết cuối cùng Cho đến tận bây giờ, đã hơn ba mươi năm qua rồi nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ đinh ninh rằng tiết Đại hàn phải rơi vào ngày hai mươi sáu tháng Chạp, dù rằng lịch thiên văn không hẳn năm nào cũng vậy. Đó là một ngày gió rét xẻo da cắt thịt, mưa phùn giăng như bột muối trắng trời, còn con đường đất đỏ chen lẫn đá cuội từ nhà tôi ra chợ Ba Hàng lép nhép bùn.(xem tiếp) Truyện ngắn : Một người Sài Gòn Hội Nhà văn thành phố tổ chức một trại viết về đề tài "xoá đói giảm nghèo", tôi cũng được mời tham gia. Xem qua danh sách các cá nhân điển hình trong phong trào này, tôi thấy có một bà ở quận Nhất, chủ một quán phở. Bà chủ quán này được Quỹ đầu tư cho một số vốn không nhỏ. Tôi hỏi chị Ba Sương phó ban, rằng sao quỹ "xóa đói giảm nghèo" lại đầu tư cho chủ quán phở? Đã chủ quán thì làm sao mà đói, mà nghèo được? Chị Ba bảo tôi cứ xuống đó sẽ thấy. (Xem tiếp) _______________________________________ Bây giờ, ngồi nhớ lại.... HĐQ: Sài Gòn 1-5-1975
Bạc Liêu 29-3-2008 Ngồi nhớ lại ngày này 33 năm về trước, như là một sự lẩn thẩn. Tối qua ngồi nhậu với hai anh bạn cùng đơn vị, tôi nói: Chúng ta đang tiếp cận với sự vô nghĩa, chúng ta nên tập làm quen với sự vô nghĩa đi. Lê Quốc Trung, nhà (tuổi thơ) ở 33 - Nguyễn Du – Hà Nội, đáp ngay: Làm quen lâu rồi! Trung không phải một nhà văn, hay nghệ sĩ.
| HOÀNG ĐÌNH QUANG Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Trưởng Chi nhánh Miền Nam -Nhà xuất bản Hội Nhà văn ĐÃ IN: Tiểu thuyết: Tryện ngắn: Thơ: Loại khác: |














